Chỉ nửa ngày thời gian, chuyện xảy ra ở sân luyện võ đã truyền khắp Lê phủ, sau khi rời đi Tàng Võ Các, Lê Thiên Duyên phát hiện người chung quanh xem hắn ánh mắt đã thay đổi, bất quá này hết thảy Lê Thiên Duyên cũng không để ý nhiều.
Ân gia tuy rằng xuống dốc nhưng cũng từng là Quan Châu Thành đỉnh cấp thế gia, năm đó Ân Dung vì tình lang cho dù làm thiếp cũng muốn gả vào Lê phủ. Ân phụ đối việc này cực kỳ bất mãn đã tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với nữ nhi, bất quá lúc Ân Dung ra phủ, Ân mẫu vẫn âm thầm cho nàng hai món trang sức, là một cây trâm cài tóc cùng một cái vòng tay. Hai thứ này đều dùng ngọc thạch thượng đẳng chế tạo thành, ở thành trấn nhỏ như Tấn Thành rất khó gặp được, Lê Thiên Duyên đã từng muốn lấy lòng Trừng Tư đã trộm cây trâm đem tặng nàng.
Ân thị biết được chuyện này tuy rằng tức giận, lại sợ quan hệ của hai mẹ con xấu đi nên cũng không nói cái gì, hơn nữa lúc ấy Trừng Tư cùng Lê Thiên Duyên còn có hôn ước bằng miệng, về sau nàng ta chính là con dâu của nàng nên cũng đành bỏ qua, đem vòng tay cẩn thận cất giữ lên.
Trong khoảng thời gian Ân thị bệnh nặng, Lê Thiên Duyên bởi vì không được vào tiên tông, còn bị Trừng Tư lạnh nhạt, cả ngày đều như người mất hồn, cũng chưa từng đi Hải Đường Các vấn an lần nào, đến khi nghe được tin Ân thị qua đời, nguyên chủ mới bắt đầu tỉnh táo lại.
Nghĩ đến Ân thị đến lúc chết cũng không thể nhìn thấy mặt nhi tử, Lê Thiên Duyên âm thầm than thở một tiếng.
Nhìn thấy sắc trời đã không còn sớm, Lê Thiên Duyên chỉ có thể rời đi, xem ra ngày mai hắn phải đến chỗ Hồng thị một chuyến, trong Lê phủ người có thể lấy đi đồ vật của Hải Đường Các cũng chỉ có một mình Lê phu nhân.
Vừa đến gần Thanh Trúc Uyển, Lê Thiên Duyên liền ngửi được mùi U hương quen thuộc, cảm thấy thoải mái vô cùng, bước chân không tự chủ được nhanh hơn rất nhiều.
Mới vừa bước vào cửa, đập vào mắt là một thân ảnh nho nhỏ đang quơ chân múa tay, đến khi thấy rõ thân ảnh kia là ai, Lê Thiên Duyên suýt chút nữa bị động tác kì quái của Trừng Kỳ chọc tức cười.
“Ngươi đây là đang làm gì?”
“Ta đang đánh quyền, mấy động tác này là Tiểu Liễu mới vừa dạy ta.” Trừng Kỳ nhìn thấy Lê Thiên Duyên đã trở lại, chạy nhanh thu hồi tư thế đứng ngay ngắn lại.
“Tiểu Liễu dạy ngươi? Ngươi đánh lại một lần nữa cho ta xem thử.” Lê Thiên Duyên liếc mắt nhìn Tiểu Liễu một cái, không biết Tiểu Liễu đã dạy Trừng Kỳ quyền pháp gì lại kì quái đến vậy.
“Nga.”
Có Lê Thiên Duyên ở đây Trừng Kỳ tuy rằng có chút khẩn trương, nhưng vẫn nghe lời đánh lại một lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

