“Sư phó, Lê tam....Thiếu gia, thân thể không phải suy yếu không thể luyện võ sao?”
Hoàng Hạ vẻ mặt ai oán hỏi Trần Tuấn Thạch, Lê Thiên Duyên hung tàn như vậy nếu nói là không hề tập võ, hắn ngay lập tức liền nuốt cục đá tự sát.
Trần Tuấn Thạch cũng bị hỏi ngốc, sau đó tức giận quát lên, “Hỏi nhiều như vậy để làm gì, còn không mau đi luyện công, nếu còn lười biếng, ngày tháng sau này bị đánh còn rất dài đâu.”
Ngay sau đó chỉ vào Lê Hoành cùng Hoàng Hạ nói, “Hai ngươi hôm nay huấn luyện gấp đôi.”
Một đám choai choai thiếu niên bị Trần Tuấn Thạch tức giận rống cho một trận, ngay lập tức liền giải tán trở về sân luyện võ bắt đầu rèn luyện, không lâu sau Lê Hoành đột nhiên ngã xuống đất không dậy nổi, vẻ mặt thống khổ kêu rên.
“Xảy ra chuyện gì?” Trần Tuấn Thạch thấy Lê Hoành té ngã chạy nhanh qua xem xét.
Tuy rằng địa vị của Lê Hoành không bằng vài vị thiếu gia của đại phòng, nhưng vẫn là người của Lê gia, Trần Tuấn Thạch đương nhiên không dám sơ sót.
“Đau quá, cứu ta.” Lê Hoành bị trên người đau đớn tra tấn, liên tục ra mồ hôi lạnh, suýt chút nữa nói không ra lời.
Trần Tuấn Thạch ở trên người Lê Hoành ấn vài cái, phát hiện rất nhiều chỗ gân mạch bị hư tổn, biểu tình có chút ngưng trọng, vừa rồi hắn còn cho rằng Lê Thiên Duyên chỉ là đánh thắng hai cái học đồ cũng không có tổn thương bọn họ, không nghĩ tới Lê Thiên Duyên ra tay lại mạnh như vậy.
Cũng do Lê Hoành đánh lén phá hỏng quy tắc thi đấu trước, không thể trách người khác muốn đánh trọng thương hắn.
“Sư phó, Lê Hoành là bị Lê Thiên Duyên đánh thành như vậy sao.”
Hoàng Hạ nhìn thấy Lê Hoành bị thương nghiêm trọng như vậy, trong lòng lo lắng lên, lập tức liền kiểm tra trên người những chỗ bị đánh xem có bị gì không.
“Phải đợi dược sư xem qua mới có thể xác định, các ngươi đỡ hắn trở về nghĩ ngơi trước đi.” Trần Tuấn Thạch đối mấy cái võ đồ nói.
Lúc này Lê Thiên Duyên đang ở Tàng Võ các lật xem điển tịch đã sớm đem Lê Hoành vứt ở sau đầu. Trong Tàng Võ Các thư tịch về luyện thể thuật không nhiều lắm, hơn nữa nội dung đều đơn sơ, Lê Thiên Duyên đọc nửa ngày cũng tìm khống thấy quyển nào vừa mắt.
Nghĩ như vậy, Lê Thiên Duyên cũng không tiếp tục lưu lại Tàng Võ Các, mà đi đến Hải Đường Các nơi Ân thị đã từng ở, hắn còn nhớ rõ sau khi bị nguyên chủ cự tuyệt, Ân thị liền lấy lại Luyện thể quyết cất giữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
