Nhìn thấy tay chân của Trừng Kỳ không hề phối hợp, còn có biểu tình nghiêm túc trên mặt Trừng Kỳ cùng động tác không hợp nhau, Lê Thiên Duyên thiếu chút nữa nhịn không được cười ra tới, phát hiện bên cạnh Tiểu Liễu cũng đang cố nén cười, cuối cùng cũng biết được vấn đề là ra ở đâu a.
“Ta đánh xong rồi.”
Thật vất vả đem mấy động tác đánh xong, Trừng Kỳ mệt đến mức ra mồ hôi đầy đầu, đôi mắt nhìn Lê Thiên Duyên lại lấp lánh tỏa sáng như cầu khen ngợi.
“Ân…… Đánh khá tốt.”
Lê Thiên Duyên nhịn không được liền duỗi tay xoa đầu Trừng Kỳ khen ngợi, đã lâu lắm rồi hắn chưa từng gặp được người nào thú vị như vậy.
Đến khi Lê Thiên Duyên đã đi vào sương phòng, Trừng Kỳ mới giơ tay sờ lên đỉnh đầu, trong lòng cảm thấy có thứ gì đó đang lên men, vừa ngứa lại ấm áp.
Buổi tối, Tiểu Liễu làm xong việc trở lại phòng, liền nhìn thấy Trừng Kỳ đang lén lút để tai sát vào vách tường trong phòng, cảm thấy kỳ quái hỏi, “Thiếu phu lang đang tìm đồ vật sao?”
Trừng Kỳ bị Tiểu Liễu làm cho hoảng sợ, vội vàng đứng dậy xua tay nói, “Không có, không có.”
Tiểu Liễu rất nhanh đã hiểu được vừa rồi Trừng Kỳ đang làm gì, trên mặt tươi cười hiện lên vài phần trêu ghẹo.
“Thiếu phu lang nên nghỉ ngơi sớm đi, sáng sớm ngày mai là có thể nhìn thấy thiếu gia.”
Tiểu Liễu vừa sửa sang lại đệm chăn trên giường vừa cười có lệ nói, hiển nhiên là không tin lời nói của Trừng Kỳ.
Lúc này Lê Thiên Duyên đang ở trên giường tĩnh tâm đả tọa, cũng nghe được đoạn đối thoại của hai người cách vách, bên trong đôi mắt màu nâu hiện lên thần sắc phức tạp, rất nhanh liền trở lại bình thường, Lê Thiên Duyên nhắm hai mắt lại chìm vào tu luyện.
...
Đêm khuya tĩnh lặng, rất nhiều người đều chìm vào mộng đẹp, Lê nhị lão gia Lê Côn lại mới từ trên giường ngoại thất bò ra, sau đó thong thả ngồi xe ngựa hồi phủ, không nghĩ tới vừa vào cửa đã bị tiểu thiếp chặn lại.
“Làm gì vậy, tối rồi còn khóc sướt mướt, ta đang mệt muốn chết, có chuyện gì thì để ngày mai nói.” Lê Côn không kiên nhẫn mắng vào mặt Lâm thị.
Vừa mới về phủ liền nhìn thấy cảnh khóc tang như vậy, làm tâm tình đang vui vẻ của Lê Côn ngay tức khắc biến mất không còn gì. Mấy nữ nhân trong nhà này vừa thấy mặt hắn chỉ biết xin tiền còn không nữa thì gây chuyện cho hắn giải quyết, vẫn là tiểu nương tử ở bên ngoài là ngoan ngoãn hiểu chuyện lại còn biết hầu hạ người khác tốt hơn nhiều.
“Ngày mai? Ngày mai thiếp thân còn có thể nhìn thấy được lão gia sao? Nhi tử của chúng ta sắp bị người ta đánh chết, vậy mà lão gia vẫn còn có tâm trạng ở bên ngoài cùng người khác tiêu dao sung sướng.” Lâm thị vẻ mặt thương tâm khóc mắng.
Hôm nay nhi tử đột nhiên bị người nâng trở về, Lâm thị hỏi ra mới biết là bị Lê Thiên Duyên đánh, sau đó thỉnh Lê phủ dược sư tới xem, lại bị báo cho tin dữ, vết thương trên người Lê Hoành phải điều dưỡng hơn một năm mới có thể khôi phục lại bình thường, nghe vậy sao Lâm thị không nóng nảy cho được? Phải dưỡng thương một năm, về sau con của nàng sao bằng người ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)