Chu Ngọc Ninh nói xong, kéo tay của Hà Minh Huy nói: “Chúng ta đi thôi!”
Hà Minh Huy đứng ở đó, sắc mặt khẽ biến đổi rồi bỗng khôi phục bình thường, anh ta khó chịu nhìn Trương Thác: “Nhóc con, mày là ai, việc này có liên quan gì tới mày?”
“Nhóc con, ở đây không có chuyện của mày, cút sang một bên” Hà Minh Huy trừng mắt với Trương Thác: “Một công ty bảo vệ rách nát có tư cách gì đứng trước mặt tao nói chuyện?”
“Tôi nói nè con người của anh sao lại thế, chồng tôi nói mấy câu thôi mà, cũng đâu phải nói với anh” Lâm Ngữ Lam từ phía sau khoát tay của Trương Thác bước lớn đi đến.
Trương Thác nhếch miệng cười, anh cũng có thể nhìn ra được, cái tên Hà Minh Huy này nôn nóng muốn đuổi mình, hiển nhiên là bởi những gì mình nói khiến anh ta hoảng hốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)