“Chuyện đó… Mặc dù việc này không liên quan tới tôi, nhưng tôi muốn nói một chút” Trương Thác đứng trong rạp kéo cửa ra, anh vừa bước ra vừa ho khan hai tiếng: “Cô gái xinh đẹp này, khả năng tiềm tàng của Tổ Lâm cậu ta vẫn khá lớn, hai người đã ở bên nhau dài như vậy, cô vẫn nên tin tưởng cậu ta mới tốt, hơn nữa, người đàn ông bên cạnh cô ấy, dấu ấn trên ngón trái áp út của anh ta vô cùng sâu, theo kinh nghiệm cá nhân của tôi thấy, ý tôi là kinh nghiệm của riêng tôi ấy, thời gian anh ta tháo nhẫn cưới có lẽ còn chưa tới mười lăm ngày, cô nhớ lại một chút xem, lúc trước anh ta có từng nói với cô anh ta ly hôn khi nào không, nếu như hơn mười lăm ngày thì cũng không thể xem là thật được”
Phòng bao Trương Thác đặt là một không gian riêng đặc biệt thuộc về hai người, không bị người ngoài ảnh hưởng, để hai người có thể yên ổn hưởng thụ thời gian một mình này.
Lâm Ngữ Lam phát hiện mình hình như chưa từng im lặng ở chung với Trương Thác một chỗ như thế, hưởng thụ một bữa tối thật ngon, loại thời gian yên tĩnh này không thể nghi ngờ rất dễ dàng để người ta thả lỏng thể xác và tinh thần.
Đang lúc hai người im lặng hưởng thụ khoảnh khắc ấy, một trận cãi vã ngoài cửa phá vỡ sự yên tĩnh nơi đây.
Lúc ở trường, anh là con của trời trong mắt giáo viên, nhưng bây giờ đã tốt nghiệp rồi! Tôi đã hai mươi lăm tuổi, mà anh cũng hai mươi sáu! Hai mươi sáu tuổi, anh còn đang làm gì?
Một tiếp tân của công ty nhỏ, một người đàn ông như anh đi làm tiếp tân, tiền lương mỗi tháng ba ngàn năm trăm nhân dân tệ, anh như vậy thì lấy gì cưới tôi? Nhà và xe anh mua nổi à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)