Lâm Ngữ Lam hiểu rất rõ rằng một công ty muốn phát triển tốt thì trước hết phải đảm bảo quyền lợi của nhân viên, để nhân viên mỗi ngày đi làm đều có thể duy trì tâm trạng cố gắng phấn đấu thì mới có thể tạo ra nhiều lợi ích cho công ty.
Hà Minh Huy cũng vui vẻ vội vàng rời đi, sau khi nhìn thấy danh thiếp của Lâm Ngữ Lam, anh ta cũng cảm thấy mình ở đây có chút gượng gạo, sợ vị Chủ tịch của Nhất Lâm này sẽ ra mệnh lệnh, chút sản nghiệp của mình, trong mắt của Tập đoàn Nhất Lâm chẳng là cái rằm gì hết, hơn nữa, ánh mắt người chồng của cô Chủ tịch Lâm này cũng đốc quá, rất may là người phụ nữ tên Chu Ngọc Ninh này dễ gạt, nếu không hôm nay anh ta thật sự đã bị hố hàng rồi.
Mắt thấy Chu Ngọc Ninh khoát tay Hà Minh Huy rời đi, Tổ Lâm ngồi ở đó, không nói tiếng nào.
Những lời nói hiện giờ Tổ Lâm nói, cũng giống y lúc Trương Thác nói với những người khác vậy, anh không cần sự thương xót của người khác, chỉ muốn tự mình trở nên mạnh mẽ, người ta có thể thương xót anh một lúc, lại không cách nào thương xót anh cả đời, chỉ có khi tự mình trở nên mạnh mẽ, mới là điều quan trọng cần làm.
Lúc đầu, Trương Thác lấy được tiền lương đâu tiên, cũng đã chọn lựa một nhà hàng tây cao cấp, lúc đó, Trương Thác cũng nói y chang nhưng lời hiện giờ Tổ Lâm đang nói, cũng giống như cậu ta từ chối sự thương xót của người khác.
Hiện giờ khi nhìn thấy Tổ Lâm, Trương Thác giống như đang nhìn thấy bản thân mình khi đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)