Cao Tu Văn và Cao phu nhân đang chờ ở cửa tửu lầu đối diện. Sau khi Thiện Nhi chen được từ đám đông ra ngoài, lập tức lao thẳng về phía họ: “Đỗ rồi, thiếu gia đỗ rồi!”
Cao phu nhân siết chặt khăn tay, chỉ sợ mình lỡ cười thành tiếng: “Đỗ hạng mấy?”
“Án thủ! Thiếu gia là Án thủ!”
“Nhi tử nghe thấy chưa?” Cao phu nhân nắm lấy tay Cao Tu Văn, “Đúng là trời xanh không phụ người có lòng, con đỗ rồi, còn đỗ cả Án thủ nữa!”
“Ta là Án thủ! Ta thực sự là Án thủ!” Cao Tu Văn đã triệt để chìm vào cơn cuồng hỉ.
Dù ngày này hắn đã ảo tưởng qua vô số lần, dẫu lúc tới đây đã dự liệu được thứ hạng của mình, nhưng cảm giác khi chính thức biết mình đỗ Án thủ vẫn quá đỗi tuyệt vời, tuyệt vời đến mức hắn thấy cả người bay bổng lâng lâng.
Đặc biệt là đám tiểu tư đi theo không ngừng nịnh hót bên cạnh, khiến Cao Tu Văn nhất thời cảm thấy dẫu có trúng Trạng nguyên chắc cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Cao Tu Văn hận không thể để tên Cao Tu Minh kia đứng ngay trước mặt mình lúc này để hắn nhìn cho rõ thứ hạng của hắn!
Có điều, Cao Tu Minh dù không có mặt, nhưng một đối thủ không đội trời chung khác của hắn thì đang ở đây.
Cao Tu Văn nở một nụ cười dữ tợn, nghênh ngang bước tới trước mặt Cố Chuẩn.
Hắn không biết thứ hạng của Cố Chuẩn, nhưng thứ hạng của hắn là Án thủ, điều đó có nghĩa là Cố Chuẩn chắc chắn không bằng hắn!
Hắn đã phải nhẫn nhịn sự áp chế của Cố Chuẩn ở tư thục suốt mấy năm trời, nay cuối cùng cũng có thể trút giận rồi.
Cao Tu Văn giữ vẻ mặt ngạo mạn, nói: “Ta cứ tưởng ngươi bản lĩnh thế nào, hóa ra cũng chỉ đến thế. Cảm giác thua dưới tay ta thấy sao hả?”
Cố Trường Lạc rúc sau lưng đại ca, chỉ ló ra một con mắt, con bé rất sợ người trước mặt này.
Cố Chuẩn khí định thần nhàn đáp: “Ngươi chắc chắn mình thắng được ta sao?”
Gã tiểu tư Thiện Nhi đã từ phía sau chạy tới, nghe thấy câu này thì mặt xanh mét, đang định mở miệng thì lại nghe thấy thiếu gia nhà mình bắt đầu khoác lác: “Chuyện hiển nhiên rồi. Ta mới là Án thủ, vị trí thứ nhất chắc như đinh đóng cột, hay là ngươi cảm thấy bài thi của mình xuất chúng đến mức vượt xa cả vị trí thứ nhất?
Cố Chuẩn à Cố Chuẩn, ngươi trước tiên là lọt vào mắt xanh của Trương tiên sinh, khiến ông ta coi ngươi như con đẻ. Sau lại dùng thủ đoạn khiến Lý đại nhân đối đãi với ngươi như đệ tử. Có hai người này cầm tay chỉ dạy mà ngươi vẫn không thi nổi qua ta, đủ thấy cái thứ thiên phú, ngộ tính mà Trương tiên sinh hằng ngày luôn miệng nói đúng là một trò cười!”
Cao Tu Văn dứt khoát xả hết những lời trong bụng ra.
Đám học tử xem náo nhiệt xung quanh bỗng chốc bật cười.
Vốn dĩ trong số đó có không ít người đang sầu não vì rớt bảng, nay thấy Cao Tu Văn làm màu dạy bảo người khác liền khiến họ tức cười.
Một người là đồng môn của Cố Chuẩn nhảy ra: “Cao sư đệ, không lẽ ngươi thực sự tưởng Cố Chuẩn thua dưới tay ngươi sao?”
“Chẳng lẽ không phải?” Cao Tu Văn khoanh tay.
Mặt Thiện Nhi cắt không còn giọt máu, vội vàng tiến lên nhỏ giọng nhắc nhở một câu: “Công tử, Cố công tử cũng là Án thủ ạ.”
Mắt Cao Tu Văn trợn ngược lên: “Ngươi nói nhảm cái gì?”
“Là thật ạ, Án thủ năm nay có... có hai người, tên của ngài và Cố công tử xếp ngang hàng nhau ở trên cùng đấy ạ.” Thiện Nhi càng nói giọng càng nhỏ.
Trời đất chứng giám, gã thực sự không cố ý giấu giếm chuyện này, chỉ là vừa rồi quá đỗi hưng phấn nên chưa kịp nói, kết cục thiếu gia nhà gã chớp mắt đã chạy tới đây ra oai rồi. Căn bản không cho gã thời gian để phản ứng.
Mặt Cao Tu Văn chuyển sang màu xanh lét, gườm gườm lườm Thiện Nhi một cái.
Cái đồ ngu xuẩn này, chẳng phải rõ ràng là làm hắn bẽ mặt sao?
Mọi người xung quanh đều nhìn nhau cười thầm. Những kẻ quen biết Cao Tu Văn lại càng thấy hả hê. Vốn dĩ bọn họ đã thấy kỳ quặc, cái tên Cao Tu Văn này trông chẳng có bản lĩnh gì lớn, sao huyện thí lại đột ngột nổi danh như vậy được?
Nếu là người thường ngày chuyên tâm khổ luyện mà thành danh thì dĩ nhiên là tích lũy lâu ngày mà bộc phát, có thể phục chúng, nhưng Cao Tu Văn hắn lấy cái gì để phục chúng?
Dựa vào người cha làm Diêm giám của hắn sao?
Đúng là nực cười nhất thiên hạ.
Cao phu nhân cũng nhận thấy ánh mắt của mọi người xung quanh không mấy thiện cảm, nhưng bà ta theo bản năng lại nghĩ những kẻ này đang đố kỵ. Mặc kệ có bao nhiêu Án thủ, chỉ cần nhi tử bà ta vẫn là Án thủ là đủ rồi. Cao phu nhân lên tiếng: “Được rồi Tu Văn, còn ở đây tốn lời làm gì? Mau về báo hỉ mới là việc quan trọng, cha con vẫn chưa biết chuyện đại hỉ này đâu.”
Thiện Nhi cũng vội vàng đưa lên một gương mặt nịnh bợ: “Phải đấy công tử, mau về thôi ạ, trong nhà thân bằng hảo hữu nhiều nhường ấy, ai chẳng mong vị Án thủ là ngài về để chúc tụng một phen chứ?”
Đây chỉ là lời khách sáo, thực tế trong Cao gia chẳng có một ai thực sự tin Cao Tu Văn có thể đỗ.
Tuy nhiên bậc thang đã đưa tới tận chân, Cao Tu Văn cũng thuận thế mà rời đi. Nếu không đi, hắn thực sự sẽ mất sạch mặt mũi. Nhưng trước khi đi, hắn vẫn không cam lòng liếc nhìn Cố Chuẩn một cái, tiếc nuối vì không thể triệt để áp đảo hắn. Có điều cũng chẳng sao, lần này không được thì lần sau vẫn còn cơ hội.
Sau khi vội vã thoát khỏi cảnh ngượng ngùng vừa rồi, Cao phu nhân liền bàn bạc với nhi tử:
“Chuyện đại sự tốt lành hôm nay phải ăn mừng cả phủ mới được. Lát nữa về sẽ phát thêm hai tháng tiền tháng cho toàn bộ gia nhân.”
Cao Tu Văn nghĩ tới mấy lời mỉa mai của Cao Tu Minh hai hôm trước, nghiến răng nói: “Còn phải mở tiệc nữa!”
“Mở, chuyện tốt thế này sao có thể không mở tiệc? Có điều chuyện này không gấp được, phải phát thiếp mời những người thân quen tới, tiệc mừng hiếm có dĩ nhiên phải trang trọng một chút.”
Nhưng Cao Tu Văn lại không đợi nổi nữa: “Tiệc mừng là chuyện của tiệc mừng, nhưng hôm nay cũng phải náo nhiệt một chút. Hay là thế này, lát nữa về chúng ta trực tiếp ra ngoài phát cháo phát gạo, một là để mọi người cùng vui, hai là có thể nhân chuyện này cải thiện danh tiếng của con, để đám người bên ngoài biết được Cao Tu Văn ta mới là chủ nhân danh chính ngôn thuận của Cao gia!”
Cao phu nhân dẫu những ngày trước vừa tổn thất hơn nửa gia sản, nhưng hôm nay bà ta vui, nhi tử nói gì bà ta nghe nấy. Tiêu chút tiền mà thôi, chẳng đáng là bao. Chẳng phải chỉ là bố thí chút gạo cháo thôi sao? Cứ làm đi. Nhi tử nói cũng đúng, đã là người đi thi khoa cử thì danh tiếng thực sự không được quá tệ.
Hai mẹ con vừa đi, đám người vừa rồi liền bàn tán xôn xao.
Bàn tán nhiều nhất chính là thứ hạng của Cao Tu Văn, tóm lại họ luôn cảm thấy trong chuyện này có khuất tất, bằng không thì cũng là "mèo mù vớ cá rán" tình cờ va phải thôi, chứ với trình độ của Cao Tu Văn sao có thể thi đến mức này?
Cố Chuẩn lười nghe mấy lời nhảm nhí đó, trực tiếp dẫn cặp song sinh tới tửu lầu.
Vừa tới nhã gian tầng hai, Cố Trường Lạc nhìn thấy bóng người liền chạy nhỏ bước lao thẳng vào, hệt như một quả pháo nhỏ lao vào lòng Lý phu nhân: “Phu nhân, đại ca đỗ rồi, còn là Án thủ nữa!”
Mắt Lý phu nhân sáng lên: “Thật sao?”
“Thật ạ, không tin người cứ hỏi đại ca mà xem.”
Lý phu nhân nhìn về phía Cố Chuẩn. Cố Chuẩn khẽ gật đầu, nhưng lại bồi thêm một câu: “Có điều Án thủ khóa này có hai người, Cao Tu Văn cũng là Án thủ.”
“Cái gì? Ngươi bảo Án thủ còn lại là ai cơ?” Lý Huống hỏi lại một câu đầy vẻ khó tin. Vì ông không nhúng tay vào huyện thí, cũng không sai người đi nghe ngóng trước, nên vừa nghe tin này cũng ngẩn cả người ra.
Đệ tử của ông là Án thủ thì ông đã dự liệu được, nhưng cái người còn lại kia thực sự khiến Lý Huống không có chút chuẩn bị nào.
Trần Phong cũng thấy thật không tưởng, nhưng sự thực là vậy: “Bẩm đại nhân, vị Án thủ còn lại là nhị công tử nhà Cao Diêm giám, Cao Tu Văn, ngài chắc hẳn cũng từng gặp qua rồi.”
Đâu chỉ là từng gặp, Lý Huống đối với vị nhị công tử nhà họ Cao này có thể nói là ấn tượng sâu sắc, bởi lẽ hạng người ngu ngốc đến mức này thực sự không dễ gặp. Đám ngu xuẩn ở kinh thành dù ngu nhưng tâm kế dĩ nhiên là có, còn kẻ này thì khác, ngu một cách thản nhiên và hoàn toàn không có tâm kế. Thêm nữa, Lý Huống cũng không khỏi nghi ngờ đám khảo quan trong trường thi liệu có phải mắc bệnh gì rồi không. Phải mù đến mức nào mới xếp cái loại hạng đó ngang hàng với đệ tử của ông chứ? Đúng là hoàn toàn không để người làm sư phụ này vào mắt mà.
“Chắc không phải nhầm lẫn gì chứ.” Lý Huống lẩm bẩm.
Lý phu nhân dẫn ba huynh muội Cố Chuẩn vừa hay bước vào phòng, nghe thấy câu này liền nói: “Đã chấm xong bài, thứ hạng cũng định rồi, sao mà nhầm được?”
Cố Chuẩn cũng nói: “Quả thực là vậy ạ.”
Người này người kia đều nói thế, không tin cũng phải tin. Nhưng Lý Huống nhất quyết không tin, ông ho một tiếng, vẫn dặn dò Trần Phong: “Ngươi mau đi mời Chu học quan tới đây, nói ta có chuyện cần thương nghị.”
Lý phu nhân cảm thấy ông đúng là hạng "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ". Đã nói là kết quả này rồi mà vẫn còn nằng nặc mời người tới hỏi. Lẽ nào khoa cử gian lận mà chủ khảo quan lại chịu thừa nhận chắc?
Trần Phong đi nhanh về nhanh, bởi Chu học quan vừa mới chấm xong bài thi và đang tạm trú tại quan xá, hai bên gần nhau nên đi lại rất thuận tiện. Sau khi gặp người, Lý Huống liền uyển chuyển nhắc với y về chuyện năm nay có hai vị Án thủ.
Chu học quan lập tức thấu ý, hai ngày nay y cũng nghe phong phanh vị Án thủ kia danh tiếng không tốt lắm, nhưng dẫu y có không tốt thì cũng là đồng tộc với Cao Tri phủ. Với tâm niệm có thể giúp một tay thì giúp, Chu học quan bèn nói vài lời tốt cho Cao Tu Văn:
“Đại nhân, bài thi của Cao Tu Văn này văn tài dẫu không xuất chúng nhưng thắng ở chỗ vững chắc. Ta cùng mấy vị duyệt quyển quan sau khi xem qua cũng nhất trí quyết định liệt bài thi của hắn vào hạng Án thủ. Nếu đại nhân có bất kỳ nghi ngại gì, ta sẽ sai người điều bài thi tới đây được không?”
“Không cần đâu.” Lý Huống cũng chỉ hỏi vậy thôi, “Nói vậy, Cao Tu Văn thực sự có thực lực đứng đầu bảng sao?”
“Chắc chắn như vậy, Chu mỗ dám lấy danh dự ra đảm bảo, chuyện này không thể làm giả được chút nào.”
Lời vừa dứt, một quan sai trong nha môn bỗng từ bên ngoài chạy tới: “Lý đại nhân, ngoài công đường có người đánh trống cáo trạng.” Thấy Lý Huống, người đó lập tức dừng lại hành lễ.
Lý Huống ngay lập tức gạt chuyện khác sang bên, truy hỏi: “Đã hỏi rõ là người nào chưa? Có việc gì?”
“Bẩm đại nhân, người tới tên là Vương Duy Cốc, người trong huyện thành, là đồng môn của Cố công tử. Hắn muốn tố cáo nhị công tử nhà họ Cao là Cao Tu Văn, tố cáo hắn khoa cử gian lận.”
Sét đánh giữa trời quang!
Dù chưa liên lụy tới ông ta, nhưng với tư cách là chủ khảo quan của kỳ huyện thí lần này, Chu học quan đột nhiên cảm thấy hoạn lộ của mình đại khái đã tới hồi kết rồi. Phàm là trường thi do mình chủ trì mà bị phanh phui gian lận, thì kết cục của chủ khảo quan ra sao dĩ nhiên có thể đoán trước được, huống hồ ông ta không chỉ là chủ khảo mà còn có quan hệ rất tốt với Cao Tri phủ.
Đúng là tự tìm đường chết mà, ban nãy vì sao ông ta lại nói những lời ấy, biết thế đã chẳng nói!
Cùng lúc đó, Lý Huống trong lòng lại thầm hỉ.
Vừa lo không có cơ hội danh chính ngôn thuận tới nhà khám xét, nay chẳng phải cơ hội đã tới rồi sao?
Đúng là trời giúp ta mà.
Cơ hội không thể bỏ lỡ, Lý Huống lập tức hành động.
Hai khắc sau, Cao Sùng Đức ngồi xe ngựa vội vã trở về nhà. Vừa xuống xe liền thấy trước cửa nhà mình xếp một hàng dài dằng dặc, hai bên toàn là ăn mày, bẩn thỉu chẳng chút nề nếp, chen chúc vào nhau nhìn phát phiền. Đứng ở cửa phủ phát lệnh phát gạo chính là Thiện Nhi.
Cao Sùng Đức sải bước tới trước, trợn mắt quát Thiện Nhi, một chân đá văng cái bàn: “Đồ hỗn chướng, ngày ngày làm loạn cái gì thế hả? Ai cho các ngươi cái lá gan này!”
“Lão... lão gia? Sao người lại về giờ này?” Thiện Nhi không tài nào ngờ được lão gia buổi trưa lại về, gã ấp úng, “Không phải con, là thiếu gia bảo làm vậy, con chỉ là phụng mệnh hành sự thôi ạ.”
Cao Sùng Đức chưa từng thấy hạng người nào phô trương nhường này: “Tên súc sinh đó hiện giờ ở đâu?”
“Ở trong viện của phu nhân bàn bạc chuyện tiệc mừng ạ.”
“Vớ vẩn hết sức! Mẹ con đúng là cùng một giuộc. Được rồi, đống gạo cháo này không được bày ra nữa.” Cao Sùng Đức tâm trạng phiền não quát dừng cái trò ngu xuẩn gây chú ý này lại, rồi lập tức bước vào nhà định dạy dỗ hai mẹ con không biết trời cao đất dày kia một trận.
Nhưng ông ta chân trước vừa bước vào, chân sâu bỗng có một đội nhân mã kéo tới, vây kín cổng nhà họ Cao đến mức nước chảy không lọt.
Cao Sùng Đức thấy kẻ dẫn đầu lại là Trần Phong, bên cạnh đứng xem náo nhiệt còn có cả Cố Chuẩn, lập tức nổi giận: “Làm càn, các ngươi đây là định làm gì?”
Trần Phong uể oải nói: “Cao đại nhân, có người tố cáo công tử nhà ngài gian lận trong khoa cử, nay chúng ta phụng mệnh Lý đại nhân tới khám xét tìm chứng cứ.”
Cao Sùng Đức nháy mắt cảnh giác: “Nói bậy, ai bảo nhi tử ta gian lận?”
“Đến huyện nha ngài tự khắc sẽ biết, có điều hiện tại chứng cứ này là không thể không tìm. Người đâu, soát cho ta từng gian phòng một, không được bỏ sót bất kỳ manh mối nào!”
“Không được vào!” Cao Sùng Đức mặt lạnh như tiền, “Các người coi ta không tồn tại chắc?”
“Thực sự đắc tội rồi, Lý đại nhân có lệnh, thuộc hạ cũng buộc phải tuân theo.” Trần Phong không chút sợ hãi, quay người hô lớn: “Tìm cho kỹ vào, quan trọng nhất là thư phòng.”
Một nhóm người khí thế hừng hực xông vào bên trong.
Mí mắt Cao Sùng Đức giật nảy một cái, hỏng rồi!
Ông ta vội vàng bám theo đám nha dịch kia, tránh để bọn chúng động vào thư phòng của mình.
Cố Chuẩn đứng sau lưng Trần Phong, chứng kiến cảnh nha dịch xông vào Cao gia khám xét cùng bước chân có phần hoảng loạn của Cao Sùng Đức, đột nhiên cảm thấy những mưu tính trước đây đều thật xứng đáng.
Mới thế đã căng thẳng rồi sao? Cứ chờ xem, kịch hay mới chỉ bắt đầu thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)