Cố Chuẩn thấy ấm lòng.
Hắn còn chưa kịp bước tới gần, hai đứa nhỏ đã lao lên: “Đại ca!”
Cố Chuẩn đưa tay ra ngăn không cho chúng lại gần. Hắn đã bốn ngày không tắm rửa, trên người ít nhiều cũng có mùi: “Đứng xa ra một chút, đừng có lại gần.”
Chỉ là Cố Trường Lạc không hiểu điều đó, vẫn còn đang giận dỗi vì đại ca không cho con bé ôm.
Lý Huống thì dứt khoát hơn nhiều, trực tiếp hỏi: “Thi cử thế nào?”
“Cũng được ạ.”
Chân mày Lý Huống giãn ra: “Chỉ là huyện thí thôi, dù có thi tốt cũng không cần tự mãn.”
Lý phu nhân nhìn ông bằng ánh mắt quái dị, cái người này sao có thể từ hai chữ "cũng được" mà nghe ra là thi tốt thế nhỉ?
Người làm thầy này còn tự tin hơn cả trò, đúng là thế gian hiếm thấy, có điều bà cũng lười chẳng buồn vạch trần ra làm gì.
Trong chốc lát, những người cần ra cũng đã ra hết, Cố Chuẩn gặp được mấy vị đồng môn sư huynh đệ. Dẫu thường ngày sớm tối có nhau, nhưng vì có Lý Huống ở đây nên những người này cũng không dám nói quá nhiều, lời lẽ có phần gò bó. Ngay cả một Đặng Quý Văn vốn chẳng mấy nghiêm chỉnh, khi thấy Lý Huống cũng chẳng dám giở trò đùa cợt nữa.
Hàn huyên cũng chẳng mấy cần thiết, thêm vào đó trên người Cố Chuẩn thực sự khó chịu muốn về tắm rửa, nên sau khi chào hỏi xong liền quay người lên xe ngựa.
Cố Trường An và Cố Trường Lạc nằng nặc đòi ngồi cùng Cố Chuẩn. Mấy ngày liền không gặp mặt, cả hai đều nhớ đại ca vô cùng. Đặc biệt là Cố Trường Lạc, con bé từ khi lên xe ngựa liền hỏi đông hỏi tây, lúc thì hỏi trường thi trông như thế nào, lúc lại hỏi khảo quan có để râu không, rồi lại hỏi tại sao binh lính bên trong trông đáng sợ thế. Con bé còn nhỏ, có giải thích cũng bằng thừa, nhưng nếu ngươi không nói gì, con bé lại cứ chớp chớp đôi mắt lớn hỏi không ngớt.
Cố Chuẩn vốn dĩ chưa thấy quá mệt, nhưng ứng phó xong mấy câu hỏi này thì tinh thần triệt để cạn kiệt. Hắn chưa bao giờ thấy việc nói nhiều lại là chuyện đáng ghét đến thế.
Cố Chuẩn thực sự không chịu nổi nữa, hỏi Cố Trường An: “Chiều nay hai đứa có ngủ trưa không?”
Cố Trường An gật đầu.
“Ngủ bao lâu?”
“Chừng một hai canh giờ ạ.” Cố Trường An thành thật đáp một câu.
Cố Chuẩn day day mắt, một hai canh giờ, hèn chi bây giờ sung sức thế này. Ngày mai nhất định không cho chúng ngủ trưa nữa, bằng không thật sự chống đỡ không nổi.
Về tới quan xá, Cố Chuẩn quẳng Cố Trường Lạc cho Lý phu nhân trước, sau đó không thể chờ đợi thêm mà quay về phòng tắm rửa. Dù hai đứa nhỏ bảo trên người hắn không có mùi gì, nhưng bản thân Cố Chuẩn luôn thấy cả người toàn mùi lạ, nếu không tắm rửa ngay hắn cảm giác mình sắp bốc mùi thối đến nơi rồi.
Hệ thống nhàn rỗi ngồi xem Cố Chuẩn tắm, trong lòng thầm kinh ngạc cái tên này thường ngày trông gầy gò thế mà không ngờ dáng vóc cũng không tệ, nó bèn mở miệng nói chuyện khác: [Ngươi không muốn biết thứ hạng sao?]
Cố Chuẩn vắt khô khăn tay: “Vẫn chưa chấm bài xong, ngươi đã biết rồi à?”
Hệ thống cười hắc hắc: [Bây giờ chưa chấm xong nhưng sáng mai là xong thôi. Nếu ngươi cầu xin ta, ta có thể tới đó canh chừng cho ngươi, đến lúc đó ngươi sẽ biết thứ hạng của mình sớm nhất. Thế nào, có động lòng không?]
Cố Chuẩn trả lời nó bằng một bóng lưng lạnh lùng.
Hệ thống bĩu môi, thầm mắng cái tính nết tên này đúng là vừa hôi vừa cứng, chẳng đáng yêu chút nào!
Não nó đã đâm vào cái gì mà lúc đó lại nhận cái nhiệm vụ này chứ?
Tuy bây giờ nam nữ chính vẫn chưa xuất hiện, nhưng hệ thống đã dự liệu được cảnh tượng ba người này va vào nhau sẽ ra sao rồi. Đáng hận nhất là nó thực sự chẳng dám đắc tội Cố Chuẩn.
Bây giờ đã hèn mọn nhường này, đợi tên nhóc này triệt để phất lên thì lấy đâu ra chỗ cho nó đứng nữa?
Ôi, đường đường là một hệ thống mà sao lại sa đọa tới mức này cơ chứ?
Cố Chuẩn thì chẳng hề lo lắng về chuyện thứ hạng, bởi hắn có đủ tự tin vào bài thi mình đã làm. Đèn sách khổ học bao nhiêu năm, lại được Lý Huống trợ giúp, nếu như vậy còn không thể đứng đầu bảng thì hắn thực sự chẳng cần đọc sách thêm làm gì nữa.
Tắm rửa xong xuôi bước ra, Cố Chuẩn cuối cùng cũng cảm thấy cơ thể sảng khoái không ít, cảm giác khó chịu tích tụ mấy ngày trong hào phòng cũng tan biến sạch sẽ.
Cố Chuẩn tìm Lý Huống nói chi tiết về đề thi huyện thí lần này, Lý Huống nghe xong đáp án của hắn thì trong lòng vô cùng hài lòng, nhưng trên mặt lại chẳng lộ ra nửa điểm vui mừng, hệt như chuyện này vốn dĩ phải vậy: “Chậc, cái đề này chẳng biết là kẻ nào ra, chẳng có chút trình độ nào cả. Đây là do ta không tham gia ra đề thi, bằng không lần này ngươi cũng chẳng thể nhàn nhã đến thế. Khoa cử ngày nay đúng là khóa sau chẳng bằng khóa trước!”
Cố Chuẩn phụ họa một câu: “Sư phụ là Thám hoa lang, đề thi của những người đó dĩ nhiên không thể so được với sư phụ.”
“Biết thế là tốt. Kỳ huyện thí lần này chỉ là bắt đầu thôi, sau này thi Hương, thi Hội mới là trọng yếu hàng đầu. Vi sư từng thấy không ít kẻ đoạt được tiểu tam nguyên, nhưng tới kỳ thi Hương, thi Hội lại bị người ta vượt mặt, từ đó gục ngã không dậy nổi. Nhìn tâm thế của ngươi bây giờ cũng chưa tốt tới mức đó đâu, chỗ cần học còn nhiều lắm.”
Lý Huống tùy miệng răn dạy, ý tứ giáo huấn không nặng, trong lời lẽ ngược lại đã đinh ninh Cố Chuẩn sẽ mang tiểu tam nguyên về cho ông rồi.
Tiểu tam nguyên thì có là gì, Đại tam nguyên mới là màn kịch hay. Có điều học trò của Lý Huống ông, đoạt lấy Đại tam nguyên dường như cũng là lẽ đương nhiên... nói không chừng còn có thể đỗ Trạng nguyên nữa cơ đấy.
Trách nhiệm nặng nề đường còn dài, sau này phải tiếp tục đốc thúc tên nhóc Cố Chuẩn này mới được, với hạng người thiên phú nhường này, ngươi không ép một chút sao biết hắn không làm được?
Răn dạy xong, Lý Huống thấy hắn cao lớn lù lù đứng bên cạnh cũng vướng mắt, bèn tự giác xua hắn ra ngoài: “Đi báo hỉ cho Trương tiên sinh của ngươi đi, cũng nên để ông ấy biết ngươi thi cử ra sao rồi.”
Cố Chuẩn thấy sư phụ mình thực sự hơi "bay bổng" rồi, ngay cả chuyện báo hỉ mà cũng nói ra miệng được.
Nhưng Cố Chuẩn vẫn nghe lời lui xuống. Trương tiên sinh đối đãi với hắn cũng không tệ, lúc này nên qua nói vài câu để ông ấy yên tâm.
Sau khi Cố Chuẩn đi, Lý Huống lại một lần nữa cầm bút lên. Phía kinh thành cứ luôn bảo ông gửi thư về nhà, nhưng cái tính nết Lý Huống bẩm sinh không thích viết mấy lời sướt mướt nịnh nọt, ngay cả gia thư cũng gửi rất ít.
Viết ít quá lại khiến người nhà phiền lòng oán trách. Nhưng giờ thì hay rồi, đệ tử của ông thể hiện xuất chúng trong kỳ huyện thí, nên viết một bức thư về để họ biết biểu hiện của đồ đệ mình. Hôm nay một bức, mai này thứ hạng công bố lại viết thêm một bức nữa, thư nhà tháng này coi như cũng gần đủ rồi.
Chỉ có điều mỹ trung bất túc [1] là hiện tại ông vẫn chưa thể lập tức trút giận cho đệ tử. Chứng cứ về nhà họ Cao hiện mới tra được một nửa, nếu có thể đường đường chính chính xông vào Cao gia khám xét chứng thực dĩ nhiên là tốt nhất, như vậy mới khiến bọn chúng không kịp trở tay.
Phải nói rằng dù Lý Huống đủ tự tin vào học trò mình, vui thì có vui nhưng vẫn ra vẻ dè dặt. Còn phía nhà họ Cao thì có thể gọi là náo nhiệt phi thường. Nếu không phải Cao Sùng Đức không cho phép, Cao phu nhân hận không thể đốt một tràng pháo trước cổng để chúc mừng từ sớm.
Cao Sùng Đức thấy hai mẹ con nhà này kẻ sau cuồng hơn kẻ trước, trong lòng vô cùng khinh thường: “Còn chưa có thứ hạng mà các người đã làm loạn lên thế này, không sợ thiên hạ chê cười sao?”
“Chê cười cái gì, đoạt Án thủ là chuyện sớm muộn thôi.”
Cao phu nhân hôm nay hiếm khi vui vẻ, lại càng không chịu nổi cái điệu bộ mất hứng này của Cao Sùng Đức. “Ông đúng là trái ngược với người ta, nhà người khác có con đi thi chẳng biết sẽ quan tâm đến mức nào, sao tới chỗ Cao Diêm giám ông thì đến một câu chúc mừng cũng chẳng thèm nói? Hóa ra ông cứ mong con mình rớt bảng đúng không?”
“Ta dù mong nó tốt, nhưng cái trình độ của nó trông có giống người sẽ đỗ không?”
Một tiếng quát giận dữ, Cao Sùng Đức bỗng nhiên hệt như phản ứng ra điều gì đó, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm hai người.
“Sao ta cứ thấy hai mẹ con các người đối với kết quả huyện thí lần này dường như đã nắm chắc mười mươi trong lòng vậy?”
Ánh mắt Cao phu nhân né tránh: “Nắm chắc cái gì chứ? Chẳng qua là mong Tu Văn có được thứ hạng tốt mà thôi.”
Cao Sùng Đức tiến lại gần một bước: “Thực sự như thế thì cũng thôi, nhưng nếu mẹ con các người giở thủ đoạn gì thì đừng trách ta không nể tình!”
“Ta... chúng ta có thể giở thủ đoạn gì chứ? Ông coi quan viên trong trường thi đều là bù nhìn cả chắc?” Cao phu nhân ngoài mạnh trong yếu đáp lại.
“Hừ, tốt nhất là như vậy!” Cao Sùng Đức phất tay áo rời đi.
Nhưng vừa bước vào thư phòng, Cao Sùng Đức liền gọi Phương Quý tới, dặn hắn dạo gần đây phải canh chừng gắt gao hai mẹ con kia. Trước đó Cao Sùng Đức bận rộn hàn gắn quan hệ với Lý Huống nên không mấy để tâm tới hai người bọn họ, hôm nay ngẫm kỹ lại thấy chỗ nào cũng bất thường.
Chẳng biết từ bao giờ, hai mẹ con này đã lén lút, hành tung khả nghi, hôm nay bước ra khỏi trường thi lại càng thấy sai sai.
Trình độ của Cao Tu Văn thì Cao Sùng Đức quá rõ, hắn mà thi đỗ Án thủ thì trừ phi mặt trời mọc đằng Tây. Nếu không phải, thì chính là hai mẹ con này đã thừa lúc ông không để ý mà giở trò gì đó rồi. Cao Sùng Đức trị gia có thể bình thường, nhưng tinh thần cảnh giác để xu cát tị hung [2] thì lại thuộc hạng nhất.
Khoa cử gian lận là chuyện mất đầu, Cao Sùng Đức ông lăn lộn cả đời, tuyệt đối không thể dính dáng tới chuyện này. Nếu thực sự có... thì hai mẹ con nhà này không thể giữ lại được nữa.
Lúc Phương Quý nhận lệnh đi điều tra, Cao Tu Văn cũng có chút lo lắng vây quanh Cao phu nhân, cứ luôn miệng hỏi liệu cha hắn có nhận ra điều gì không.
Cao phu nhân bị hỏi đến phát phiền: “Không bằng không chứng, ông ta có nhận ra thì cũng làm gì được?”
Cao Tu Văn nghĩ cũng phải, chứng cứ tiêu tán sạch rồi hắn còn sợ gì chứ?
Dù có người bảo trình độ hắn không đủ thì cũng chẳng có bằng chứng, chỉ có thể bảo hắn vận khí tốt "mèo mù vớ cá rán", dù sao cũng chẳng làm gì được hắn. Tâm tư thông suốt rồi, Cao Tu Văn lại bắt đầu vênh váo. Hắn không chỉ định mở tiệc lớn mà còn gọi cả Vương Duy Cốc và Viên Tân tới chúc mừng riêng.
Rượu quá ba tuần, không khí đang nồng, Cao Tu Văn lại khơi lại chuyện cũ nói về Vương Nhân. Cao Tu Văn thậm chí còn hứa hẹn, đợi hắn thi đỗ Tú tài xong sẽ tới Vương gia cầu thân.
Vương Duy Cốc bước tới trước mặt Cao Tu Văn, lắc lắc chén rượu: “Nếu đã vậy, ta xin chúc mừng Văn ca đoạt được tiểu tam nguyên trước nhé.”
“Cùng vui cùng vui.” Cao Tu Văn cười ha hả, hào phóng nhận lấy chén rượu mừng này.
Vương Duy Cốc nhìn Cao Tu Văn uống một cách sảng khoái nhường ấy, cảm giác hệt như chính mình đang rót cho Cao Tu Văn một chén thuốc độc đầy tràn vậy, trong lòng dâng lên một nỗi khoái cảm trả thù kỳ quái.
Vui? Vui ở chỗ nào? Chỉ mong sau khi niêm yết bảng vàng, Cao Tu Văn ngươi còn có thể chống đỡ nổi!
Ba ngày sau, huyện thí yết bảng.
Khi bảng còn chưa dán, trước bức tường phấn ngoài trường thi đã vây kín người. Cố Trường An và Cố Trường Lạc cũng hăm hở muốn đi xem náo nhiệt, cuối cùng lại bị Cố Chuẩn túm chặt bên cạnh, không nhúc nhích nổi.
“Đại ca, mọi người đi hết rồi.” Cố Trường An cuống quýt.
“Thì đã sao? Cái bảng đó lẽ nào lại chạy mất được chắc.”
Chạy thì không chạy được, nhưng như thế bọn họ sẽ không thấy được thứ hạng của đại ca sớm nhất, Cố Trường An tiếc nuối nghĩ thầm.
Giờ Tỵ vừa tới, nha dịch liền lục tục kéo ra. Có điều ở đây quá đông người, ngay cả việc dán bảng cũng phải mở đường trước, dán xong lại phải vội vàng rời đi ngay, chỉ sợ nán lại thêm chút nữa là không lối mà về.
Quả nhiên, nha dịch vừa đi không lâu, nơi dán bảng đã bị vây đến mức nước chảy không lọt. Lại có những kẻ khéo làm ăn, sớm đã dựng sạp bán nước trà hạt dưa, chỉ chờ kiếm chác từ đám thí sinh này.
Chỉ có điều kỳ huyện thí lần này có chút khác biệt, đám học tử vây quanh bảng vàng mãi không tản ra, ngược lại còn chép miệng tấm tắc trước vị trí đầu bảng, thủy chung không chịu rời đi. Không vì gì khác, lần này trên bảng vàng vậy mà lại có tới hai vị Án thủ!
Chuyện lạ đời nha.
Cao Tu Văn sớm đã chờ sẵn bên cạnh, vừa thấy dán bảng liền lập tức sai người chen vào xem. Gã tiểu tư Thiện Nhi đi theo hắn gạt phăng tất cả những kẻ cản đường phía trước, nhào tới trước bảng.
“Tránh ra, tránh cả ra cho ta.” Thiện Nhi vất vả ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hàng đầu tiên. Vừa nhìn một cái, Thiện Nhi liền kích động hét toáng lên: “Trúng rồi, thiếu gia nhà ta trúng rồi, còn là Án thủ nữa!”
*Chú thích:
[1] Mỹ trung bất túc: Trong cái đẹp vẫn còn điểm chưa hoàn hảo, điều đáng tiếc.
[2] Xu cát tị hung: Tìm kiếm điều lành và tránh né điều dữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)