Khoảnh khắc lướt qua nhau, Đặng Quý Văn tức đến méo cả mặt: "Cái tên này đầu óc có vấn đề à, đã tới trường thi rồi mà còn hống hách nhường ấy? Hắn không sợ ngôn đa tất hố [1] sao?"
Vả lại điều quan trọng nhất là rõ ràng bọn họ tới trước, dựa vào đâu mà tên Cao Tu Văn kia lại chen lên phía trước bọn họ? Đặng Quý Văn giận dữ nhìn chằm chằm cái bóng lưng ngu xuẩn phía trước, bị hắn khuấy đảo một trận, tâm trạng tốt đẹp cả ngày hôm nay coi như tan thành mây khói.
Thật xui xẻo!
Cố Chuẩn an ủi: "Bao nhiêu người đang nhìn, đừng để mất thể diện."
"Ta chính là không chịu nổi cái điệu bộ khinh khỉnh của hắn!"
Đặng Quý Văn ghét Cao Tu Văn không phải chuyện ngày một ngày hai. Ban đầu là ghét vì tên hắn có một chữ trùng với mình, sau là ghét cái thói khoe khoang hợm hĩnh, cậy nhà có chút tiền mà không coi ai ra gì. Cái hạng súc sinh này, đi ngoài đường sao không bị ai đánh chết cho rồi.
"Có điều ta thấy cái bộ dạng đó của hắn chắc cũng chẳng hống hách được bao lâu. Đợi kết quả huyện thí công bố, tự khắc sẽ lộ nguyên hình thôi."
Đặng Quý Văn nói xong, lúc này mới để ý tới thứ đồ vật Cố Chuẩn đang xách trên tay. Không nhìn thì thôi, nhìn một cái liền khiến hắn giật bắn mình: "Sao ngươi lại mang theo một cái hộp thức ăn lớn như vậy?"
Cố Chuẩn cười khổ: "Lý phu nhân sợ ta vào trường thi không có gì ăn, nhất quyết bắt ta phải mang theo."
"Ngươi... vận khí của ngươi cũng tốt quá rồi đấy." Đặng Quý Văn ngưỡng mộ không thôi.
Đương lúc cảm thán không biết bao giờ mình mới lọt được vào mắt xanh của Tri huyện đại nhân, thì nhóm người xếp trước bao gồm cả Cố Chuẩn đã vượt qua cửa ải đầu tiên.
Việc vào trường thi tiêu tốn không ít thời gian. Huyện thí ba năm tổ chức một lần, mỗi năm đều cực kỳ trang trọng. Ngoài việc kiểm tra đồ đạc học tử mang theo, ngay cả các Lẫm sinh làm bảo chứng cũng phải đối chiếu từng người một, đảm bảo thí sinh được bảo lãnh không mạo danh, không giấu tang [2], không thi thay, không dùng tên giả, gia thế trong sạch, mọi việc không có gì sai sót mới cho phép ứng thí. Các khâu tỉ mỉ vô cùng, chỉ sợ xảy ra một chút sơ suất.
Đợi tới lượt nhóm thí sinh của Cố Chuẩn vào trường thì đã là chuyện của nửa canh giờ sau.
Vào trường thi rồi, Cố Chuẩn mới đưa mắt quan sát một lượt. Lần trước hắn vốn đã có thể tham gia huyện thí, chỉ vì bị tiểu nhân ám hại mà lỡ mất cơ hội tự mình trải nghiệm. Đây là lần đầu tiên Cố Chuẩn bước vào trường thi, dẫu tính tình vốn già dặn nhưng lúc này cũng khó tránh khỏi việc phân tâm quan sát xung quanh.
Cái trường thi này... quả thực chẳng khác gì những gì hắn hình dung.
Đến cả hệ thống sau khi xem xong cũng mất sạch hứng thú: [Chỗ này trông thật chẳng khác gì lao tù.]
Cố Chuẩn không phủ nhận.
Sau khi bái kiến chủ khảo quan, nhận số báo danh rồi đi về phía hào phòng [3] của mình, hệ thống lại càng há hốc mồm: [Cái chỗ này sao mà chật chội như vậy? Trông còn tồi tàn hơn cả bên ngoài.]
Một cái hốc vừa bé vừa nát thế này, vừa phải ngủ, phải ăn, lại còn phải làm bài thi, đây chẳng phải là hành xác sao? Hệ thống cảm thấy nếu nó bị nhốt ở đây bốn ngày, tuyệt đối sẽ phát điên mất thôi.
Cố Chuẩn đã xách đồ bước vào trong. Điều kiện ở đây dẫu kém, nhưng ít ra cũng là nơi che mưa che nắng. Còn việc chật chội nhỏ hẹp, đối với hắn chẳng thành vấn đề.
Quy chế triều đại này, huyện thí tổng cộng bốn trận, mỗi trận một ngày, tổng cộng bốn ngày. Sau khi toàn bộ bài thi được chấm xong, sẽ căn cứ theo điểm số để xếp thứ hạng, người có tên trên bảng mới được tiếp tục tham gia kỳ phủ thí tiếp theo.
Cố Chuẩn an tọa xong, chừng một tuần nhang sau thì những người còn lại cũng dần ổn định vị trí. Học quan trong trường thi điểm danh lại quân số, ghi chép số người có mặt ngày hôm nay cùng tên tuổi thí sinh ở các hào phòng trống, sau đó đi báo cáo chủ khảo quan chuẩn bị khai khảo.
Vị chủ khảo hôm nay là học quan từ phủ thành xuống. Cao Tri phủ sau khi biết Lý Huống không thể chủ trì huyện thí liền lập tức đề cử Chu học quan vốn thân thiết với mình tới chủ trì khoa cử. Cao Tri phủ phái người của mình, chẳng qua cũng là muốn xem trong đám học tử khóa này có mầm non nào tốt không, nếu thực sự có thì tới kỳ phủ thí có thể quan sát kỹ lại một lần nữa. Cao Tri phủ ngồi vững cái ghế Tri phủ bao năm nay chính là nhờ nhân duyên tốt, hay nói đúng hơn là ông ta giỏi lôi kéo và kinh doanh quan hệ. Ở phủ Lâm An, những người có máu mặt gần như không ai là không có giao hảo với ông ta.
Một trận thi dù có thời gian một ngày, nhưng Cố Chuẩn còn chưa dùng hết nửa buổi sáng đã viết xong bài.
Thổi khô vết mực, Cố Chuẩn lại cẩn thận kiểm tra lại một lượt. Hắn vốn không phải hạng người cẩu thả, nhưng đã có thời gian thì hà cớ gì không kiểm tra kỹ? Nếu vì sai sót mà bị trừ điểm thì thật là oan uổng.
Hệ thống thấy hắn kiểm tra tỉ mỉ từng câu từng chữ, nhịn không được chen vào một câu: [Thật ra không cần kiểm tra đâu, ta đã kiểm tra giúp ngươi rồi, không sai chữ nào hết.]
Cố Chuẩn đột ngột bị cắt ngang, sắc mặt hơi lạnh: "Ta có mượn ngươi giúp không? Đồ nhiều chuyện."
Hệ thống: [Ngươi cái tên này thật là...]
Không biết tốt xấu!
Hệ thống quyết định mặc kệ hắn một lúc cho hắn biết mặt.
Nhưng chiêu này với Cố Chuẩn căn bản vô dụng, bởi dù hắn có nhận ra hệ thống đang cố ý lạnh nhạt thì cũng chẳng bận tâm, nói không chừng còn thấy mừng vì hệ thống cuối cùng cũng biết điều một lần.
Kiểm tra xong xuôi thấy không có lỗi gì, Cố Chuẩn mới mở hộp thức ăn ra. Đồ mang theo vô cùng đa dạng, ngoài đồ ăn vặt thì nhiều nhất là bánh và thịt muối, dưới đáy còn đặt một bình rượu trái cây, đại khái là sợ hắn ở trong hào phòng lâu ngày nhạt miệng.
Một hộp thức ăn này không thể nói là không phong phú, đương nhiên quan trọng nhất là để được lâu. Dẫu tiết trời lúc này vẫn còn lạnh, nhưng thịt thông thường để trong hào phòng bốn năm ngày chắc chắn sẽ hỏng, để bảo đảm, Lý phu nhân trực tiếp sai người làm một đĩa thịt muối, lại còn là loại vừa làm xong sáng sớm nay. Vừa tươi ngon vừa đậm đà, ăn kèm với bánh nướng là chuẩn nhất.
Trong huyện nha, Lý Huống vừa hay cũng nhắc tới Cố Chuẩn. Thường ngày lúc dùng cơm trưa luôn có mặt hắn, nay đột ngột vắng bóng, khiến người ta thấy chẳng tự nhiên chút nào.
Lý phu nhân chỉ mải mê gỡ xương cá cho hai đứa nhỏ, không mấy để tâm tới ông, đến khi để ý thấy thì chẳng biết đây đã là tiếng thở dài thứ bao nhiêu của Lý Huống rồi.
Lý phu nhân cũng thấy ông thật đáng đời: "Sớm lo lắng như vậy, ban nãy sao không đi tiễn chân người ta?"
Lý Huống đơ mặt ra: "Nói bậy, ta lo lắng khi nào?"
"Lòng thì mềm mà miệng thì cứng."
Lý Huống thẹn quá hóa giận: "Lười chẳng buồn đôi co với bà!"
Ông vội vàng và vài miếng cơm cho xong bữa, chẳng muốn nán lại bàn ăn thêm giây nào nữa. Lý phu nhân thấy ông đi cũng chẳng coi là chuyện gì lớn, tiếp tục gắp thức ăn cho Cố Trường Lạc. Hai đứa trẻ này đang tuổi ăn tuổi lớn, tuyệt đối không được để chúng bị đói.
Lý Huống bên này thấy mình rời đi mà Lý phu nhân cũng chẳng thèm tới tìm, lại càng thêm buồn bực. Ông lượn lờ bên ngoài nửa ngày, cuối cùng vẫn gọi Trần Phong vào thư phòng.
Trần Phong báo cáo về chuyện nhà họ Cao. Tuy bọn họ đã tra ra được vài tên diêm thương [4], nhưng chuyện này muốn triệt để sáng tỏ thì ít nhất cũng phải mất một tháng công phu nữa.
Lý Huống biết rõ điều đó, nhưng cũng không đành lòng nhìn kẻ ác nhởn nhơ bên ngoài quá lâu, chỉ thở dài: "Tiếc thay, nếu lúc này có cái danh nghĩa chính đáng nào để xông vào Cao gia khám xét một phen thì tốt biết mấy..."
Chỉ là cơ hội như vậy, làm sao mà có được?
Phía trường thi, mọi chuyện vẫn diễn ra như thường lệ.
Ngồi đối diện Cố Chuẩn cũng là một thí sinh ăn mặc chải chuốt. Hắn ta vốn đang khổ sở suy nghĩ, khó khăn lắm mới có chút manh mối, kết quả viết được một nửa đã ngửi thấy một mùi thịt thơm nức mũi.
Hắn lần theo mùi hương, liếc mắt cái đã khóa chặt mục tiêu vào Cố Chuẩn. Khá khen cho tên này, rốt cuộc là đi thi hay là đi làm khách thế? Giờ cơm còn chưa tới sao đã ăn rồi? Chẳng lẽ đã làm xong bài thi rồi sao?
Nhìn cái dáng vẻ khí định thần nhàn của Cố Chuẩn, vị thí sinh đối diện không bình tĩnh nổi nữa. Không được, hắn cũng phải làm cho nhanh, không thuộc lòng được thì cũng phải vò đầu bứt tai mà nghĩ cho ra!
Phía bên kia, Cao Tu Văn vốn đang cố nhẫn nhịn ngồi trong cái hào phòng chật hẹp cũng dần ổn định lại tâm trí. Không phải vì hắn chấp nhận cái hào phòng này, mà là đang cảm thán có tiền quả thực là chuyện quá tốt!
Mấy cái đề này hắn đã xem qua ngàn lần vạn lần rồi, tất cả đáp án cũng đều học thuộc làu làu. Chuẩn bị quá kỹ lưỡng, nay làm bài dĩ nhiên là thuận buồm xuôi gió. Làm bài tới đoạn phấn khích, Cao Tu Văn thậm chí không nhịn được mà cười thành tiếng.
Nhưng không lâu sau đã có người tuần tra tiến tới tìm hắn, nhắc nhở hắn phải chú ý một chút, nếu còn phát ra tiếng động gì nữa là sẽ bị đuổi ra ngoài ngay.
Cao Tu Văn vội vàng bịt chặt miệng lại.
Nực cười, hắn sắp thi đỗ hạng nhất rồi, sao có thể bị đuổi ra được?
Tốn bao nhiêu công sức, chức Án thủ này nhất định phải thuộc về hắn!
Ngày đầu tiên cứ thế trôi qua trong bình lặng. Sau khi đêm xuống, dĩ nhiên là kẻ hớn hở người lo âu. Cùng một đề thi, có người thấy dễ không tưởng, có người nhìn lại thấy hệt như thiên thư. Tiếc là bài đã thu rồi, có muốn hối hận cũng vô dụng, chỉ có thể chờ tới ngày mai thể hiện cho tốt, biết đâu còn có thể nghịch thiên cải mệnh.
Cố Chuẩn chẳng nghĩ ngợi gì khác, hắn chỉ đang nghĩ xem hôm nay Cố Trường An và Cố Trường Lạc có đi ngủ đúng giờ không. Nếu không, đợi hắn về nhất định sẽ dạy dỗ chúng một trận.
Cái giường trong hào phòng chẳng qua cũng chỉ là mấy tấm ván gỗ ghép tạm bợ, nằm lên có chút cấn người. Cố Chuẩn đã quen với những ngày nghèo khổ, ở đâu cũng ngủ được. Chỉ khổ cho Cao Tu Văn vốn là đại thiếu gia thân kiều nhục quý, cứ trằn trọc lăn qua lộn lại mãi, cuối cùng bị thí sinh ở hai hào phòng bên cạnh không nhịn được mà chửi ầm lên, hắn mới chịu nằm im, không dám động đậy nữa.
Một đêm trôi qua thật nhanh. Sáng sớm ngày thứ hai, sau khi chủ khảo quan an tọa, trận thi thứ hai chính thức bắt đầu.
Cố Chuẩn gạt bỏ những tâm tư thừa thãi, dồn hết tâm trí vào đề thi. Dù những đề này đối với hắn chẳng khó khăn gì, nhưng hắn vẫn muốn thể hiện ở trạng thái tốt nhất.
Còn Cao Tu Văn, hắn vẫn múa bút thành văn, thậm chí chẳng cần dùng tới não. Nghĩ cũng phải, đáp án đã thuộc làu rồi thì cần gì dùng não nữa?
Mấy trận thi sau độ khó cũng tương đương trận đầu, chẳng qua là về Nho gia kinh điển, luật phú biền văn, khảo nghiệm vẫn là mức độ thông thạo mấy cuốn sách kia. Cố Chuẩn viết những thứ này có thể coi là dễ như trở bàn tay, lần nào cũng chưa đầy nửa ngày đã có thể thu bút. Chỉ tội cho vị huynh đài đối diện hắn, lần nào thấy Cố Chuẩn ngừng bút là cảm giác cấp bách trong lòng lại trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Đáng sợ nhất là huyện thí kéo dài bốn ngày, mà hắn phải chịu đựng sự giày vò tinh thần do Cố Chuẩn mang lại suốt cả bốn ngày trời.
Buổi chiều ngày cuối cùng, nha dịch khua chiêng thu bài.
Cố Chuẩn vươn vai một cái, rời khỏi hào phòng, theo dòng người trật tự ra khỏi trường thi. Vừa ra khỏi đại viện, phía sau đột nhiên có người vỗ vai hắn một cái.
Cố Chuẩn dừng bước, lại thấy người đó mặt mũi lạ lẫm, là người hắn chưa từng gặp bao giờ. Cố Chuẩn khó hiểu: "Huynh đài có việc gì chăng?"
Người kia há miệng, hồi lâu vẫn chẳng đáp lời, buồn bã lắc đầu: "Không có gì, ngươi đi đi."
Hắn có thể nói gì đây?
Bảo Cố Chuẩn lần sau đi thi thì viết chậm lại một chút để người khác đỡ thấy căng thẳng à?
Thôi bỏ đi, nói ra thì mất mặt quá.
Cố Chuẩn chỉ thấy thật kỳ quặc.
Vừa ra khỏi trường thi liền thấy đủ mọi dáng vẻ nhân gian. Những thí sinh vừa bước ra, chỉ cần liếc mắt là biết họ thi tốt hay không. Người mặt mày rạng rỡ đắc ý dĩ nhiên là đã nắm chắc phần thắng, kẻ ủ rũ sầu não như đưa đám thì đa phần là trượt rồi.
Nhưng bất kể là kẻ khoe khoang hay người chán chường, đứng trước một Cao Tu Văn bộc lộ rõ rệt vẻ mặt ra bên ngoài thì vẫn thua một bậc. Tên này kể từ khi bước ra khỏi trường thi liền nghênh ngang đi thẳng, Cao phu nhân dẫn theo ba cỗ xe ngựa xếp sẵn nơi góc đường, đích thân qua đón nhi tử về.
Vừa thấy Cao Tu Văn, Cao phu nhân liền xót xa nắm lấy tay nhi tử: "Trời ơi, cái trường thi đó rốt cuộc là cái nơi quái quỷ gì? Nhi tử của ta vào đó có bốn ngày sao lại gầy sọp đi thế này?"
"Có chút cực khổ, nhưng cũng đáng lắm." Cao Tu Văn hớn hở ra mặt. Cái vẻ đắc ý đó chỉ thiếu điều khắc chữ "ta thi rất tốt" lên trán mà thôi, khiến người xung quanh không ngừng ngoái nhìn.
Cao Tu Văn cũng chẳng sợ, cứ thế ưỡn thẳng lưng: "Đợi tới ngày niêm yết bảng vàng, nương sẽ biết được thành tích của nhi tử."
Cố Chuẩn nghe mà thấy buồn cười, cũng là nhờ hắn mắt tinh, lại thấy Vương Duy Cốc đang đứng nấp sau bức tường giữa đám đông. Cách xa nhường ấy, Cố Chuẩn vẫn nhìn ra được tia hàn quang trong mắt tên kia. Nhìn lại hai mẹ con nhà họ Cao, trên mặt Cố Chuẩn liền hiện lên chút ý cười trên nỗi đau của kẻ khác.
*Chú thích:
[1] Ngôn đa tất hố: Nói nhiều tất sẽ gặp họa hoặc lộ ra sơ hở.
[2] Giấu tang: Theo luật lệ thời xưa, người đang chịu tang (đặc biệt là tang cha mẹ) không được tham gia thi cử. Kẻ giấu giếm để đi thi bị coi là tội nặng.
[3] Hào phòng: Các gian phòng nhỏ ngăn cách nhau trong trường thi để thí sinh làm bài, ăn ngủ tại chỗ.
[4] Diêm thương (Muối thương): Những thương nhân kinh doanh muối, thường có quan hệ mật thiết với quan lại quản lý muối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
