Cố Chuẩn cũng thừa cơ bước vào trong.
Cao Sùng Đức chặn người lại, giọng không thiện cảm: "Ngươi vào đây làm gì?"
Trần Phong lập tức lên tiếng: "Cố công tử là đệ tử của Lý đại nhân. Lý đại nhân đang thẩm vấn người tố cáo, giao cho Cố công tử toàn quyền phụ trách giám sát."
Cố Chuẩn mỉm cười: "Cao đại nhân có hài lòng với câu trả lời này không?"
Cao Sùng Đức nghiến răng, cuối cùng vẫn để cho đi.
Hệ thống lặng lẽ online: [Nhiệm vụ mới: Tìm ra sổ sách hối lộ của Cao Sùng Đức. Phần thưởng nhiệm vụ...] Hệ thống ngập ngừng một lát, [Kỹ năng thần bếp nấu nướng kèm theo một cuốn thực phổ năm sao.]
Cố Chuẩn nghi ngờ mình nghe nhầm, phần thưởng này... là nghiêm túc đấy hả?
Hệ thống lại lý trực khí tráng [1] nói: [Đừng có coi thường trù nghệ, dù sao ngươi cũng đang nuôi hai đứa trẻ đấy, nấu ăn khó nuốt như vậy sao mà nuôi chúng tốt cho được? Hơn nữa, ở chỗ của chúng ta, nam tử là phải lên được phòng khách xuống được phòng bếp, học dần đi!]
Cố Chuẩn cười khẩy một tiếng, chẳng thèm để tâm đến cái phần thưởng vớ vẩn này. Loại đồ vật râu ria này có hay không cũng như nhau, nhưng nhiệm vụ thì hắn vẫn nhận, bởi vì bất luận thế nào, khiến Cao Sùng Đức thân bại danh liệt mới là mục đích của hắn.
Hệ thống lại lặng lẽ offline.
Nó cũng thấy phần thưởng này có chút dư thừa, nhưng không cách nào khác, nhiệm vụ cấp trên giao xuống là như vậy, nó không thể tự ý sửa đổi phần thưởng được.
Có điều, liệu ký chủ có vì thế mà thấy nó vô dụng không?
Không đúng, chẳng lẽ ký chủ vốn đã thấy nó vô dụng từ lâu rồi sao... Hệ thống rơi vào trầm tư.
Nhóm người Cố Chuẩn ập đến bất ngờ, hai mẹ con Cao phu nhân đang ở hậu viện bàn bạc xem nên mời những vị khách nào, vừa thấy đông người xông vào liền ngẩn ra. Cao Tu Văn phản ứng nhanh hơn: "Các người đây là... tới báo hỉ sao?"
Trông cũng không giống lắm, nếu người nha môn tới báo hỉ thì chẳng lẽ lại đi đông thế này, còn mang bộ mặt hung thần ác sát như vậy.
Trần Phong cười hì hì: "Cao công tử tâm đức quả thực lớn thật."
Cái giọng điệu âm dương quái khí (mỉa mai, châm chọc) này, nhìn qua đã biết chẳng phải chuyện tốt lành gì, Cao phu nhân hốt nhiên đứng bật dậy: "Các người rốt cuộc tới đây làm gì?"
"Đồng môn của Cao công tử là Vương Duy Cốc Vương công tử vừa tới huyện nha, tố cáo Cao công tử gian lận trong khoa cử, hơn nữa còn có chứng cứ rành rành. Cao công tử, Cao phu nhân, mời theo chúng ta đi một chuyến." Trần Phong làm một động tác "mời".
Đám tiểu tư nha hoàn nhà họ Cao đứng cạnh nháy mắt liền hoảng loạn.
Vừa rồi bọn họ còn náo nhiệt đòi ban thưởng, ai mà ngờ trong nháy mắt lại xảy ra biến cố như vậy?
Cao Tu Văn chỉ thấy nực cười: "Đừng có ở đó nói nhảm, Vương Duy Cốc sao có thể tới huyện nha cáo trạng ta?"
"Có phải hay không, Cao công tử đi một chuyến sẽ rõ."
Cao Tu Văn căng thẳng siết chặt nắm đấm, cái tên Vương Duy Cốc kia chẳng lẽ thật sự đã tố cáo hắn?
Nhưng tại sao chứ, chẳng lẽ có kẻ nào uy hiếp Vương Duy Cốc rồi?
Trần Phong chẳng muốn khách sáo với bọn họ, giải thích xong liền vẫy tay ra hiệu cho nha dịch tiến lên khống chế người.
"Buông tay! Các ngươi thật to gan!"
Cao phu nhân vừa rồi còn có thể giữ bình tĩnh, lúc này đã đánh mất vẻ đoan trang thường ngày. Lực tay của đám nha dịch đều là do luyện tập hằng ngày mà ra, vừa nhanh vừa hiểm, một khi đã bị khóa chặt thì vùng vẫy thế nào cũng không thoát được.
Cao phu nhân giãy giụa vài cái liền trở nên mặt mày dữ tợn: "Đồ khốn, có biết ta là ai không? Còn không mau buông bổn phu nhân ra! Nếu làm bị thương mẹ con ta, các người có mười cái mạng cũng đền không nổi!"
Cố Chuẩn lạnh lùng lên tiếng: "Cao phu nhân khẩu khí lớn thật đấy! Có câu Thiên tử phạm pháp dữ thứ dân đồng tội [2], bà chẳng qua chỉ là phu nhân của một Diêm giám quèn, mà đã thấy mình tôn quý hơn cả Thiên tử rồi sao?"
"Ngươi..." Cao phu nhân hận thù nhìn Cố Chuẩn, "Đồ tiện chủng do tiện nhân sinh ra, ngươi cũng xứng ở đây buông lời mỉa mai sao?"
Ánh mắt Cố Chuẩn tối sầm lại.
Trần Phong thấy thần sắc hắn không ổn, vội vẫy tay một cái, hạ thấp giọng an ủi: "Đều là hạng tù tội, phí lời với bọn chúng làm gì?"
Cố Chuẩn bèn thản nhiên mỉm cười, ra bộ dạng không chấp nhặt với người nhà họ Cao.
Nha dịch cũng biết nhìn sắc mặt, cố ý ra tay nặng hơn áp giải hai mẹ con kia đi, đau tới mức mẹ con nhà họ Cao kêu la oai oái. Đi một quãng mắng một quãng, mắng một quãng lại bị giày vò khổ sở hơn.
Cao phu nhân gần như thấy mình đang nằm mơ, mà còn là một cơn ác mộng. Cả đời bà phong quang vô hạn, có bao giờ bị đám xà dịch [3] này ức hiếp như thế?
Vừa bị giải ra khỏi cửa viện, Cao phu nhân liền chạm mặt Cao Sùng Đức. Hai mẹ con như tìm được chỗ dựa, Cao phu nhân kêu lên: "Lão gia, ông mau nói một câu đi chứ! Đám người này định làm phản rồi!"
Cao Sùng Đức âm u nhìn bọn họ một cái. Có Trần Phong và Cố Chuẩn ở trước mặt, ông ta không hỏi lấy một câu chất vấn nào. Sớm biết thế này, ông ta đã chẳng dung túng cho hai kẻ ngu ngốc này tiếp tục ở lại Cao gia.
Lúc trước khi nảy sinh nghi ngờ, ông ta nên xử lý hai người này ngay mới phải, chứ không phải đợi tới tận bây giờ. Trong lòng Cao Sùng Đức hối hận muốn chết, nhưng dẫu hối hận, ông ta vẫn không thể biểu lộ ra nửa điểm.
Ông ta nói với Trần Phong: "Người các ngươi muốn bắt đã bắt được rồi, cũng đến lúc về phục mệnh rồi chứ?"
"Không vội." Cố Chuẩn chậm rãi nói, "Cao phu nhân và Cao công tử phạm tội là bằng chứng như núi, nhưng ai mà biết được Cao đại nhân ngài đây có tham gia trong đó hay không? Lúc đi sư phụ ta đặc biệt dặn dò, nhất định phải kiểm tra kỹ nhà ngài, nhất là cái thư phòng kia."
Cao Sùng Đức phẫn nộ, nặn ra một câu: "Các ngươi đừng có quá đáng!"
"Sao thế, Cao đại nhân chột dạ rồi à?" Cố Chuẩn cười hỏi.
Cao Sùng Đức hít một hơi sâu: "Nếu không tra được gì, các ngươi tính thế nào?"
Gia bộc nhà họ Cao thấy vậy liền vây quanh lại, nha dịch thấy thế lập tức tuốt đao khỏi vỏ.
Bầu không khí nháy mắt trở nên căng thẳng.
"Chẳng tính thế nào cả." Cố Chuẩn khá thích cái vẻ mặt chướng mắt mình mà lại không giết nổi mình của lão. " Việc công xử theo phép công mà thôi, chúng ta tới xem qua cũng là để rửa sạch hiềm nghi cho ngài. Nếu ngài không cho, lát nữa ta chỉ đành mời sư phụ đích thân tới đây tra xét. Hay là... trong thư phòng của Cao đại nhân thực sự có thứ gì không thể để người khác thấy? Vậy thì ta phải thưa lại thật kỹ với sư phụ rồi. Trước mặt bao nhiêu người thế này, Cao đại nhân nên suy nghĩ cho kỹ, hôm nay nếu thật sự không nhượng bộ, lát nữa kẻ chịu khổ là ai, không cần ta phải nói chi tiết nữa chứ?"
Cao Sùng Đức nghe xong, mặt mày hết xanh lại tím, khó coi vô cùng.
Cố Chuẩn cười khẩy một tiếng, nói với thuộc hạ: "Cao đại nhân đã đồng ý rồi, chúng ta vào trong khám xét."
Những người còn lại thấy thế cũng thu vũ khí lại.
Thư phòng của Cao Sùng Đức cũng nằm ở chính viện, đi vài bước là tới. Một nhóm người vốn là đi khám xét, tới nơi liền đạp bay cánh cửa phòng.
Gân xanh trên trán Cao Sùng Đức giật nảy mấy cái, cố nhẫn nhịn mới không xông lên mắng người.
Nhưng càng nhìn lại càng khiến ông ta thêm giận. Những kẻ đó chẳng hề mảy may để tâm tới cảm nhận của chủ nhân là Cao Sùng Đức, sau khi vào phòng liền lục lọi lung tung, bất kể là thứ gì cũng phải giũ vài cái xem bên trong có giấu vật gì không.
Chẳng mấy chốc, thư phòng của Cao Sùng Đức đã trở thành một đống hỗn độn.
Nhưng cùng lúc đó, đám nha dịch đi khám xét lại chẳng thu hoạch được gì.
Mặt Cao Sùng Đức càng đen hơn, chất vấn: "Đã khám xong chưa?"
Trần Phong lưỡng lự nhìn về phía Cố Chuẩn, họ đã soát hơn hai khắc đồng hồ rồi, nếu thực sự có vấn đề thì sớm đã bị lôi ra rồi. Nhưng hiện tại tất cả tủ kệ, ngăn kéo đều đã xem qua, chẳng tìm thấy lấy một phong thư.
"Hay là... chúng ta đổi chỗ khác soát?"
Khóe miệng Cao Sùng Đức khẽ nhếch lên một tia rất khó nhận ra.
Cố Chuẩn lắc đầu: "Chờ một chút."
Hắn bước vào trong, xem xét tỉ mỉ từng góc cạnh. Người khác đến tra hắn căn bản không yên tâm, chỉ có đích thân mắt thấy mới có thể xác nhận không có vấn đề. Nhưng nhìn một vòng, quả thực không phát hiện ra điểm gì bất thường. Cố Chuẩn không bỏ cuộc, nhìn lên bức tường. Hai bên tường thư phòng treo đủ loại tranh, có tranh sơn thủy, có tranh nhân vật, bức nào bức nấy đều đáng giá liên thành.
Cao Sùng Đức cũng nhìn ra Cố Chuẩn chẳng thu hoạch được gì, lão cười giễu: "Trước đó rêu rao thư phòng ta tàng ô nạp cấu [4] là các ngươi, giờ chẳng soát ra được gì cũng là các ngươi. Xem ra, ta cũng đến lúc phải đi tìm Lý đại nhân nói chuyện rồi. Dung túng đệ tử mình không phải chuyện lớn, nhưng nếu bao che đến mức đổi trắng thay đen, tùy tiện bôi nhọ người lương thiện, thì chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu."
Nói xong lão còn gây áp lực cho Trần Phong: "Chuyện ngày hôm nay, ta cũng sẽ bẩm báo đúng sự thực với cấp trên của ta, mong các ngươi tự giải quyết cho tốt!"
Lúc này, Cố Chuẩn đã đi tới trước một bức tranh, thuận tay gõ gõ. Tiếng "đông đông" vang lên, có chút rỗng, không giống với tiếng gõ trước đó, không giống như tường đặc.
Đồng tử Cao Sùng Đức đột ngột co rụt lại.
Cố Chuẩn như nghĩ ra điều gì, lập tức gỡ bức tranh xuống. Sau bức tranh cũng là một bức tường, trông chẳng có gì bất ổn. Nhưng Cố Chuẩn nhìn kỹ lại liền phát hiện, cạnh tường dường như có một khe hở rất nhỏ, rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ căn bản không thấy được.
"Đưa đao đây."
Nha dịch đứng sau lập tức dâng lên bội đao của mình.
Lưỡi đao rất mỏng, gần như có thể bỏ qua không tính, nhưng dùng để nạy cái thứ này thì lại vô cùng thích hợp. Nhẹ nhàng nạy một cái, mảng tường kia vậy mà lại bị Cố Chuẩn nạy ra được.
Sau bức tường là một ngăn kéo ngầm, chỉ to bằng một cái tráp, thiết kế tuy không đủ tinh xảo nhưng lại đủ kín đáo. Dù sao, ai mà ngờ được sau bức tường này lại có một ngăn bí mật chứ?
Cao Sùng Đức ngã nhào ra sau.
Quản gia vội vàng đỡ lấy: "Lão gia, người sao thế?"
Sắc mặt Cao Sùng Đức lúc này không còn dùng từ khó coi để miêu tả được nữa, lão kinh hãi đến toát mồ hôi lạnh toàn thân, sợ hãi nhìn chằm chằm vào cái ngăn bí mật kia.
Cố Chuẩn liếc mắt một cái, từ bên trong lấy ra một cuốn sổ. Cuốn sổ dày hơn nhiều so với loại thông thường, vừa lật trang đầu, ghi chép bên trong toàn là tên của đám diêm thương, cùng với số bạc đã nhận.
Mỗi một khoản này đều chẳng phải con số nhỏ.
Tiếng thông báo của hệ thống vang lên bên tai: [Tít, nhiệm vụ thành công, phần thưởng đã phát, mời ký chủ tự kiểm tra.]
Cố Chuẩn biết, chứng cứ mấu chốt nhất đã tìm thấy rồi. Hắn vẫy vẫy chứng cứ trong tay, quay đầu lại, nói với Cao Sùng Đức bằng giọng như đùa giỡn: "Cao đại nhân còn lời gì để nói?"
Cao Sùng Đức ôm ngực, lão biết mình đã xong đời rồi.
Một nhóm người đến bất ngờ, đi cũng bất ngờ. Hai mẹ con Cao phu nhân trước đó đã bị áp giải tới nha môn, giờ đây lúc rời đi, ngay cả người làm chủ duy nhất của Cao gia cũng bị đưa đi luôn.
Nhóm Cố Chuẩn trở về kịp lúc, vừa hay chứng kiến đoạn kết của vụ án.
Cao Tu Văn biết mình thực sự bị người ta đâm sau lưng, cả người nổi trận lôi đình, trước mặt Lý Huống túm lấy cổ áo Vương Duy Cốc gào thét: "Ta đối đãi ngươi như huynh đệ, tại sao ngươi lại hại ta?"
"Đối đãi ta như huynh đệ?" Vương Duy Cốc nhếch mép, lạnh lùng nói, "Đối đãi ta như huynh đệ chính là muốn nạp muội muội ruột của ta làm thiếp sao? Cao Tu Văn, báo ứng ngày hôm nay đều là ngươi tự chuốc lấy!"
Cố Chuẩn nhướng mày, cái trò chó cắn chó này, sao hắn lại thích đến thế nhỉ?
*Chú thích:
[1] Lý trực khí tráng: Cảm thấy mình có lý nên nói năng mạnh dạn, dõng dạc.
[5] Thực phổ: Sách dạy nấu ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



