Chạng vạng sáng, xe Thiệu Tư Hữu từ từ đánh vào trong biệt thự.
Chú Vu đã chờ sẵn ở cửa nhẹ nhàng kéo cửa ra, thấp giọng kêu đại thiếu gia một tiếng, rồi tiện tay gỡ chiếc áo khoác dính tuyết trên người anh ra.
Thiệu Tư Hữu khẽ gật đầu, ánh mắt liếc nhìn lên trên tầng, Chú Vu lập tức lên tiếng: "Tiểu thư Nhạc Nhạc vẫn đang ngủ."
Thiệu Tư Hữu cười cười, thời gian này, Diệp Cẩn Niên đích thực cần phải ngủ, nhỏ giọng nói: "Chú Vu, bên ngoài có tuyết rơi, xin trường học cho Nhạc Nhạc nghỉ."
"Dạ." Chú Vu trả lời xong đi làm, Thiệu Tư Hữu day day ấn đường, xoay người đi lên tầng.
Vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy Diệp Cẩn Niên đang ngủ say trên giường như mọi ngày, dù sao mấy ngày qua anh về muộn hay sớm thì cũng đều là tình huống như vậy, nhưng Thiệu Tư Hữu không ngờ, vừa đẩy cửa phòng ra, cái nhìn thấy lại là Diệp Cẩn Niên trong chiếc váy ngủ màu tím nhạt, đang ngồi bó gối trên bệ cửa sổ, chiếc rèm cửa to lớn bị vén ra một góc, đầu dựa vào cửa sổ thủy tinh, một tay đang đặt nhẹ trên cửa sổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


