Trước khi trời hửng sáng, bên trong cao ốc Thiệu Thị là một mảnh yên tĩnh, chỉ có phòng làm việc ở trên tầng chót là đèn vẫn còn sáng.
Thiệu Tư Hữu ngồi trên chiếc ghế da, ánh mắt bị hút vào màn hình máy vi tính, ngón tay thon dài gõ thật nhanh trên bàn phím.
Chữ cuối cùng được gõ xong, Thiệu Tư Hữu mệt mỏi day day thái dương, nhìn đồng hồ, bốn giờ sáng, nên kết thúc công việc để về nhà rồi.
Từ sau khi ở bệnh viện trở về, biểu hiện của Nhạc Nhạc hết sức bình thương, nhưng chính vì vẻ bình thường đó mà khiến anh cảm thấy không yên lòng, cho nên, công việc thường ngày của anh đều được tích lũy để buổi tối hoàn thành.
Nhớ đến vẻ mặt tái nhợt của Diệp Cẩn Niên ở bệnh viện ngày hôm đó, trong mắt Thiệu Tư Hữu lóe lên tia đau lòng, sai lầm như vậy, anh nhất định không thể để xảy ra lần thứ hai nữa.
Cửa phòng làm việc bị người ta khẽ đẩy ra, một bóng dáng yểu điệu trong sắc đỏ chợt vội vã tiến vào, mái tóc xoăn gợn sóng màu hạt dẻ theo động tác của cô phác ra một đường hình cung, đôi môi anh đào mọng nước khẽ giương lên, nở nụ cười quyến rũ với Thiệu Tư Hữu đang chìm trong công việc, giọng nói cố tình làm nũng: "Hi, tổng giám đốc Thiệu, chào buổi sáng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


