"Tiểu thư Nhạc Nhạc, Chào buổi sáng."
Lúc Diệp Cẩn Niên đi từ trên tầng xuống, anh em nhà họ Thiệu đang ngồi trên cùng một chiếc ghế sofa trong phòng khách bàn về vấn đề gì đó, nghe thấy câu chào hỏi của Chú Vu thì đều ăn ý dừng lại, đổ dồn mắt lên trên người cô.
"Chào buổi sáng Chú Vu." Diệp Cẩn Niên mỉm cười đáp lại, đi theo anh em nhà họ Thiệu đã đứng dậy cùng vào trong phòng ăn, im lặng nhìn chú Vu sắp đồ ăn.
Phòng ăn nhà họ Thiệu rất lớn, lúc Thiệu Thiên Ngạo còn ở đây, chỗ ngồi của chủ thứ rất có trình tự, bây giờ không có đại gia trưởng, bọn họ thoạt nhìn trông ngẫu nhiên hơn rất nhiều.
"Nhạc Nhạc, đã xin trường cho em nghỉ rồi, ăn sáng xong lên tầng ngủ một lát đi." Thiệu Tư Hữu động tác rất tự nhiên, đem ly hồng trà trước mặt Diệp Cẩn Niên đổi sang thành sữa, nhìn vết thâm quầng nhàn nhạt dưới mắt cô, lông mày hơi nhíu lại.
"Vâng." Diệp Cẩn Niên có chút buồn ngủ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, lúc này tuyết rơi không nhỏ, chờ tuyết tan rồi, cô phải đến bệnh viện thăm Long Việt một chút mới được.
"Chú Vu, cháu cũng không đi học." Thiệu Mục Ân ngẩng đầu vội nhìn về phía Diệp Cẩn Niên, thấy cô gật đầu, cắn một miếng bánh bao buồn bực lên tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
