Để lại Đường Lạc Lạc và anh em nhà họ Mặc ăn cơm cùng La Nhã, trong suốt bữa cơm La Nhã hỏi han Mặc Tây Thành, hỏi này hỏi nọ, đối với Đường Lạc Lạc và Mặc Thiệu Đình thì lới nói ít hơn nhiều, nhưng ngặt nổi tâm trạng Mặc Tây Thành không tốt, hỏi một câu trả lời một câu, không khí trên bàn ăn không mấy nhiệt liệt.
Không dễ gì dùng xong bữa cơm này, Đường Lạc Lạc theo Mặc Thiệu Đình vào phòng, và La Nhã gọi Mặc Tây Thành lại, vào phòng sách trò chuyện.
Đường Lạc Lạc đi theo sau Mặc Thiệu Đình, lề lề mề mề bước vào phòng ngủ, đỏ mặt cúi đầu, cho đến khi Mặc Thiệu Đình đóng cửa, cô không mấy tự nhiên tựa bên cửa, khẽ giọng nói:
Mặc Thiệu Đình cạn lời quay người:
- Lạc Lạc, thường ngày thì thôi vậy, hiện tại mẹ tôi ở đây, tôi không thể nào ngủ trong phòng khách được, để mẹ nhìn thấy không hay, nếu cô cảm thấy bất tiện thì tôi có thể ngủ trên sofa.
Trong phòng ngủ rất to, ngoài cái giường king size, còn có nguyên một dãy sofa da thật, hai người mỗi người ngủ một góc, cũng không thành vấn đề.
Đường Lạc Lạc gật gật đầu:
- Xin lỗi nhé! Làm khó anh rồi.
Trong lòng tràn ngập sự hối lỗi, rõ ràng Mặc Thiệu Đình là chồng của cô, nhưng....
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
