Đường Lạc Lạc chớp chớp đôi mắt, sao cô cảm thấy La Nhã yêu thương con trai út nhiều hơn nhỉ?
La Nhã đối với Mặc Tây Thành thân mật hơn nhiều, cũng quan tâm hơn nhiều.
Cô quay đầu, nhìn biểu hiện của Mặc Thiệu Đình, chỉ thấy sắc mặt anh bình thường, đôi mắt đen trầm thâm sâu thư thái, tựa như một hồ nước sâu, khiến người khác khó có thể đoán được trong lòng anh đang nghĩ gì, bộ dạng lạnh lùng thâm trầm ấy, không khác gì với thường ngày cả.
Chắc là... quen rồi chăng?
Đều nghe nói ba mẹ sẽ thương con trai út hơn, dù Mặc Thiệu Đình danh tiếng nổi trội, còn trẻ mà đã điều hành công ty nhà họ Mặc đi đến đỉnh cao, tiếp tay ba năm đẩy doanh thu đạt trên mức 800%, trong phạm vi toàn Hoa Hạ không tính vô số những công ty mới vừa nổi lên.... vì thế cũng không cách nào thay đổi vận mệnh là người mẹ ruột không xem trọng và yêu thương bản thân được?
Đường Lạc Lạc đột nhiên có chút đồng tình Mặc Thiệu Đình, anh ưu tú và lớn mạnh đến thế, nhưng cũng giống bản thân, đều là đứa con không được sủng ái trong nhà.
La Nhã còn đang kéo tay Mặc Tây Thành hỏi han đủ điều, Mặc Thiệu Đình khẽ ho một tiếng:
- Không đói cũng phải ăn, Tây Thành, con cứ xem như là vì mẹ, phải ngoan ngoãn ăn cơm đúng giờ biết không?
Ngữ khí La Nhã nói với Mặc Tây Thành, giống như là dỗ một đứa trẻ vậy, không che giấu được sự yêu thương con trai của bà.
Mặc Thiệu Đình kéo tay Đường Lạc Lạc, mỉm cười với cô, dẫn theo cô đi sau La Nhã và Mặc Tây Thành, cùng đi về hướng nhà ăn.
Nhà ăn của nhà họ Mặc thoáng đãng sáng sủa, phong cách trang trí cách tân nhã nhặn, bàn dài gổ đỏ, đã sớm bày sẵn các món ăn đầy đủ màu sắc, La Nhã nhìn nhìn, có vài phần chê bai chau mày:
- Lại là những thứ này, ăn ngán đến tận cổ, hèn gì Tây Thành không thích, Thiệu Đình, đầu bếp ở đây, nên đổi rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
