Đường Lạc Lạc vội vẫy tay, cảm kích trả lời:
- Không cần không cần, cám ơn cô Thanh Thanh, một mình tôi được rồi, cô yên tâm về nhà đi, mai gặp.
Nhạc Thanh vừa đi vừa quay đầu rời khỏi, giây phút quay người đi, sự nhiệt tình và lo lắng trên mặt biến mất, đổi lại là vẻ mặt cười hả hê.
Thời gian tích tắc trôi qua, chớp mắt đã qua một tiếng đồng hồ hơn, Đường Lạc Lạc không dễ gì sắp xếp xong vài phần bản thảo, nghĩ rằng có thể nộp bài rồi, vươn dài người, gửi bản thảo qua email cho Vương Bác, mới thu dọn đồ đạc, đi ra khỏi tòa nhà công ty.
Thời gian này, tất cả đều tan ca rồi, bản thân còn phải nhanh chóng chạy về nhà họ Mặc, nghinh đón mẫu thân đại nhân của Mặc Thiệu Đình, Đường Lạc Lạc vừa nghĩ đến đây, bước chân nhanh hơn, hiện tại đã tối thế này rồi, Mặc Thiệu Đình chắc là đi trước rồi, thời gian này cũng khó gọi xe...
Cô vội vàng bước xuống cầu thang, đi về hướng quảng trường của tòa nhà công ty, kết qủa vừa đi vài bước, đã thấy chiếc xe Ferrari màu cam đỏ, đang đậu ở góc đường.
Trái tim đang thấp thỏm bỗng nhẹ đi, cảm xúc khẩn trương nóng vội ban nãy phút chốc tan biến, Đường Lạc Lạc nói không ra cảm xúc trong lòng là gì, chỉ là, khi nhìn thấy chiếc xe thể thao luôn xuất hiện đúng lúc, nghĩ đến người đang ngồi trong xe chưa bao giờ thất hứa với cô, trong lòng cô bỗng chốc rất an tâm, rất mãn nguyện.
Cô chạy nhanh vài bước, đi đến trước cửa xe, gõ gõ cửa, cửa xe kéo xuống, để lộ khuôn mặt tuấn tú quen thuộc, ngay cả giọng nói cũng khiến người khác an tâm đến lạ:
- Hôm nay công việc hơi bận, chuyến bay của bác gái mấy giờ vậy? Đến chưa? Ôi! Để bác gái đợi tôi, nhất định sẽ ghét tôi lắm!.... ồ đúng rồi, thời gian này, có phải đã bắt đầu dùng bữa rồi không? Tiêu rồi tiêu rồi, tôi vốn định xuống bếp làm cơm....
Nhìn thấy bộ dạng hồi hộp của Đường Lạc Lạc khiến Mặc Thiệu Đình thấy vui, cô xem trọng buổi họp mặt gia đình tối nay, phải chăng là... cô cũng xem trọng anh?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)