Nhắm chặt mắt, lông mi anh rất dài, giống như một cánh quạt nhỏ, khẽ lay động theo nhịp thở, sóng mũi cao dưới ánh trăng tỏa sáng vừa phải, toàn thân nho nhã trầm tĩnh, giống như hoàng tử trong cổ tích.
Đường Lạc Lạc mê mẩn nhìn Mặc Thiệu Đình, không kiềm được đưa ngón tay ra, vuốt từ trán anh xuống chóp mũi, rồi vuốt đến đường nét kiên nghị của cằm, khẽ lên tiếng:
- Mặc Thiệu Đình, anh biết không? Lúc bé, cho dù tôi làm gì, ba mẹ đều nói tôi không giỏi bằng chị hai, cho dù tôi có nổ lực thế nào, tôi vẫn luôn là người tệ nhất. Cám ơn anh hôm nay đã nói đỡ cho tôi, cám ơn anh.
Trước giờ chưa từng có thời khắc nào, vào lúc cô bị khinh miệt chỉ trích, có người vì cô mà đứng ra, đứng trước mặt cô bảo vệ cho cô, nói với người khác rằng cô cũng rất tốt...
Đây từng là cảnh tượng mới có trong mơ của Đường Lạc Lạc, nhưng hôm nay, Mặc Thiệu Đình đã biến nó thành sự thật.
Anh cẩn thận tỉ mỉ bảo vệ cô, chăm sóc cô, nuông chiều theo tâm trạng của cô, nghĩ đủ mọi cách khiến cô cười, chưa từng có một người nào đối xử tốt với cô đến thế.
Đáng tiếc, người tốt như thế, lại là người mà ba mẹ chuẩn bị cho Đường Phù Dung.
Chẳng qua cô chỉ là thế thân tạm thời, hưởng thụ những cái tốt này mà thôi.
Thích anh, nhưng không thể ở bên cạnh anh, cô sợ cái ngày sự thật được phơi bày, sở hữu càng nhiều, mất đi càng nhiều, té ngã càng đau.
Nhẹ nhàng thở dài, Đường Lạc Lạc nhân lúc Mặc Thiệu Đình chưa bị cô làm tỉnh giấc, lọ mọ bò lên lại giường của bản thân, không biết đếm hết bao nhiêu con cừu, bất giác ngủ thiếp đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)