“Cái gì cơ?”
Chiếc ca tráng men trên tay Kiều Vân suýt chút nữa rơi thẳng xuống đất: “Theo quân á? Con có biết chỗ đó khổ sở đến mức nào không? Đi đường xóc nảy vất vả đã đành, đến nơi đất khách quê người không quen biết ai, rồi giặt giũ nấu nướng cái gì mà chẳng phải tự tay con làm? Liệu con có chịu nổi cái khổ đó không hả?”
Thế nhưng dù cô và Từ Tắc cùng sống chung một thôn, hai người cũng chưa từng tiếp xúc qua lại và cũng chẳng hề quen thân, nên cô thực sự không hiểu rõ phẩm hạnh của Từ Tắc ra sao.
Bởi vậy lúc này, trong lòng cô cũng chẳng có chút chắc chắn nào.
Đồng Yểu: “Bất kể là thật hay giả con cũng phải đến tận nơi xem cho rõ!”
Kiều Vân tức tối đứng thẳng người dậy: “'Mẹ đi cùng con, nếu thằng Từ Tắc dám làm ra cái chuyện đốn mạt như thế thật mẹ sẽ đến tận quân khu làm ầm ĩ, đến trước mặt lãnh đạo của nó đòi lại công bằng cho con! Để xem cái chức Trung đoàn trưởng của nó còn giữ nổi nữa hay không!”
Trong lòng Đồng Yểu dâng lên một dòng nước ấm, bao năm qua bất kể là vì thể trạng sức khỏe hay do bản tính lười biếng của bản thân, cô chưa từng giúp đỡ gia đình làm lấy một công việc nặng nhọc nào, vậy mà cả nhà chưa từng có lấy nửa lời oán thán. Họ thậm chí vì cô mà từng bị người trong thôn chỉ trỏ bàn tán sau lưng.
Ngày trước có rất nhiều người đến ngỏ lời dạm hỏi, hầu hết đều nhắm vào nhan sắc xinh đẹp của Đồng Yểu.
Khi ấy tất cả đều bị Đồng Hữu Tài và Kiều Vân cầm gậy đuổi thẳng ra khỏi cổng, cũng vì chuyện đó mà rất nhiều người trong thôn cứ chực chờ xem trò cười của gia đình cô, muốn xem xem rốt cuộc Đồng Yểu có thể gả cho loại người như thế nào.
Ngày Đồng Yểu gả cho Từ Tắc, người trong thôn tuy ngoài mặt không biểu lộ gì nhiều nhưng trong lòng ai nấy đều không khỏi ghen tị, Từ Tắc tuy mồ côi cha mẹ từ nhỏ nhưng anh tự mình nỗ lực leo lên được chức sĩ quan quân đội.
Đừng nói là ở thôn Thanh Thủy này mà ngay cả khắp cả cái thị trấn cũng chẳng tìm đâu ra được người thứ hai có điều kiện tốt như vậy.
Đồng Yểu tuyệt đối không cho phép kẻ khác phá hoại cũng nhu để người ta có cơ hội xem trò cười của cả gia đình cô.
Nghĩ đến đây ánh mắt Đồng Yểu tràn ngập vẻ kiên định, cô kéo lấy cánh tay Kiều Vân giọng điệu mang theo sự quyết tâm không thể lay chuyển: “Mẹ không cần đi đâu, mẹ cứ yên tâm con chắc chắn sẽ làm ra ngô ra khoai chuyện này.”
Kiều Vân nhìn ánh mắt bỗng nhiên trở nên kiên quyết của con gái, vừa xót xa lại vừa lo lắng: “Yểu Yểu à mẹ nghe nói điều kiện môi trường bên đó gian khổ lắm, con đến đó sao mà chịu nổi đây.”
Đồng Yểu: “Không phải vẫn còn có Từ Tắc sao mẹ.”
Từ Tắc ở trong thôn từ nhỏ đã nổi tiếng khắp vùng, anh không chỉ cao to vạm vỡ hơn hẳn những người bình thường trong làng mà làm việc lại vô cùng siêng năng.
Mỗi mùa vụ mùa màng bận rộn, một mình anh có thể gánh vác phần việc bằng ba người khác cộng lại!
Điều này quả đúng là thật, thuở ban đầu nhà họ Đồng gả Đồng Yểu cho Từ Tắc cũng là vì nghĩ đến điểm này, dẫu sao con gái nhà mình đã lười thì nhất định phải tìm một người chồng chăm chỉ chịu khó.
Buổi tối khi anh trai Đồng Xuân của Đồng Yểu đi làm về, vừa nghe được lời trần tình của cô liền đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Em nói cái gì cơ, Từ Tắc ở bên ngoài dám có người đàn bà khác ư!!”
“Ngày mai anh cả sẽ đưa em đến tận quân khu của nó, anh nhất định phải bắt nó cho em một lời giải thích thỏa đáng!”
“Không ở được thì ly hôn, dạo này anh vừa nhận thầu một công trường xây dựng kiếm được tiền rồi, anh cả nuôi có thể nuôi em mà!”
Đồng Yểu: “...” Cô lặng lẽ liếc mắt nhìn chị dâu và ba đứa cháu nhỏ đang ngồi bên cạnh.
E là có phần nuôi không nổi đâu anh trai à...
Thấy anh cả còn kích động hơn cả mẹ mình, Đồng Yểu khẽ mím môi: “Anh cả, đây cũng chỉ mới là nghi ngờ thôi, biết đâu người ta cố tình nói dối để chọc tức em thì sao, em cứ qua đó xem tình hình thế nào đã.”
“Hai đứa em kết hôn cũng đã một năm rồi, cũng đến lúc em nên qua bên đó xem thử.”
Đồng Hữu Tài rít một hơi thuốc lào thật sâu: “Vậy để bố đưa con đi.”
Cả nhà ai nấy đều có việc riêng của mình phải làm, chuyến này đi đi về về cũng phải mất tới hơn chục ngày trời, nghe vậy Đồng Yểu lắc đầu: “Bố ơi không cần đâu ạ, bây giờ đi tàu hỏa thuận tiện lắm rồi con tự đi một mình là được mà.”
Nghe vậy mọi người trong nhà họ Đồng đều dùng ánh mắt đầy âu lo nhìn Đồng Yểu, dẫu sao từ bé đến lớn cô hiếm khi bước chân ra khỏi thôn làng nói gì đến nơi xa xôi như vậy?
Đồng Yểu nhìn thấy ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng của cả nhà liền bật cười: “Mọi người làm cái vẻ mặt này là sao vậy ạ, con tuy lười nhưng đâu có ngốc, mọi người sợ con bị người ta bắt nạt à?”
Nghe cô nói vậy khóe mắt mấy người đều ánh lên ý cười, đúng thật là người nhà họ Đồng cộng lại cũng chẳng thông minh bằng Đồng Yểu.
Trước kia cô còn từng nghĩ cách giúp gia đình kiếm tiền nữa, chỉ là không thể kể cho người ngoài trong thôn biết, bằng không nhất định sẽ khiến những kẻ xem thường Đồng Yểu phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Sau khi dùng xong bữa cơm Kiều Vân lưu luyến ôm chặt lấy con gái cưng, nghĩ đến cảnh con bé sắp phải đi tới nơi xa xôi ngàn dặm rất lâu sau mới có thể gặp lại, người chưa đi mà lòng bà đã bắt đầu thấy nhớ nhung khôn xiết rồi.
Đồng Yểu: “Mẹ ơi mẹ đừng lo lắng quá, con nghe nói điều kiện ở quân khu bây giờ cũng tốt lên nhiều rồi, ở hẳn một khu sân vườn riêng biệt thoải mái lắm ạ, đến lúc đó con chỉ việc nằm nghỉ ngơi, cơm có người nấu quần áo có người giặt, ban đêm lại còn có người ủ ấm chăn cho...”
Đồng Yểu vội mím chặt môi nuốt hết những lời còn lại vào trong bụng.
Kiều Vân bật cười bất đắc dĩ đưa tay véo nhẹ vào đầu mũi cô một cái: “Mẹ thấy con rõ ràng là cũng nhớ thằng Từ Tắc rồi đúng không?”
Đồng Yểu bĩu môi: “Con mới không thèm nhớ anh ta ấy.”
Dẫu sao hai người cũng chỉ mới ở bên nhau có vài ngày ngắn ngủi, vừa đăng ký kết hôn xong là anh đã vội vã rời đi, cưới nhau tròn một năm rồi mà cô vẫn còn là một cô gái tân thuần khiết đây này.
Vừa nãy buột miệng nói ra như vậy cũng là vì dạo gần đây cô có đọc một cuốn tiểu thuyết, nam nữ chính bên trong quả thực quá đỗi nồng nhiệt, ngày nào cũng quấn quýt lấy nhau làm cho đầu óc cô bây giờ toàn là chuyện chăn với gối.
Kiều Vân mỉm cười, bà liếc nhìn cô con dâu đang cặm cụi rửa bát trong gian bếp, lén móc ra tờ tiền 50 đồng trong túi ra nói: “Con gái, đây là tiền riêng mẹ tự dành dụm được không phải tiền của gia đình đâu, con cầm lấy mà tiêu xài khi sang bên đó.”
Nhà họ Đồng chưa chia gia tài, bên dưới lại có ba đứa cháu nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn có thể tưởng tượng được chi tiêu hàng ngày tốn kém đến mức nào, Kiều Vân có thể tự mình gom góp được chừng này tiền chắc chắn chẳng hề dễ dàng gì.
Đồng Yểu đương nhiên không thể nào nhận lấy: “Mẹ ơi con không lấy đâu, mẹ tự giữ lại mà dùng đi.”
Cô ôm lấy cánh tay Kiều Vân làm nũng: “Mẹ ơi hôm nay mẹ mặc bộ quần áo này đẹp lắm, mặc đẹp hơn thím Vương Hữu Phượng trong thôn nhiều, mẹ giữ số tiền này lại mà mua thêm quần áo đẹp cho mình để bà ta ghen tị đi!”
Vương Hữu Phượng cũng là người trong thôn Thanh Thủy, những năm gần đây gia cảnh khấm khá cho nên dành dụm được chút tiền, hễ có cơ hội là lại thích ra vẻ khoe khoang trước mặt Kiều Vân, ngặt nỗi bản thân bà ta lại to béo đẫy đà mặc quần áo đắt tiền đến đâu cũng chẳng thể nào sánh bằng Kiều Vân. Chuyện đó khiến bà ta tức chết nhưng lại chẳng làm gì được.
Kiều Vân bật cười, bà hiểu rõ tính nết của con gái mình, tuy lười biếng nhưng tuyệt đối không bao giờ tham lam chiếm đoạt món hời của ai, biết trong nhà đã có chị dâu cùng các cháu nhỏ nên tiền nong của gia đình luôn phân định rất rạch ròi, chưa từng chủ động vòi vĩnh, kể cả người lớn có cho cô cũng không chịu nhận.
Nào ngờ bên này Kiều Vân vừa mới cất tiền đi bên kia Đồng Hữu Tài lại lén lút bước tới: “Con gái à đây là tiền riêng bố giấu để mua thuốc hút đấy, con cầm lấy đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)