Đồng Yểu và Từ Tắc vừa đăng ký kết hôn xong người đàn ông đã vội vã quay trở về đơn vị.
Anh đi cũng không ảnh hưởng gì đến cô, dù sao số tiền sinh hoạt phí 100 đồng mỗi tháng anh chưa chậm trễ một ngày nào, cô ở nhà chỉ việc ăn ngon mặc đẹp tha hồ vui chơi, ngày tháng trôi qua quả thực vô cùng thoải mái.
Chỉ là chuỗi ngày sung sướng còn chưa qua nổi một năm, có người đi thăm thân về nói với Đồng Yểu rằng Từ Tắc ở trong bộ đội đã dính líu với một cô lính văn công, nghe đâu sắp sửa về quê ly hôn với cô.
Cái gì cơ!! Ly hôn ư!!
100 đồng mỗi tháng bay mất! Chuỗi ngày không cần làm lụng việc gì mà vẫn có thịt ngon ăn cũng không còn nữa sao?
Đồng Yểu đương nhiên không đời nào chịu đồng ý, dẫu sao cô cũng là cô gái lười biếng nức tiếng gần xa khắp thôn Thanh Thủy mà.
Nếu hỏi cô lười đến mức độ nào ư? Suốt hai mươi ba năm qua hễ ngồi được là cô tuyệt đối không đứng, nằm được là tuyệt đối không ngồi, buông xuôi lười biếng được thì dứt khoát không động tay vào bất cứ việc gì.
Mấu chốt là cô lười đã đành đằng này miệng lại còn rất háu ăn.
Có thịt ăn là dứt khoát không ăn rau củ, có thịt bò ăn là quyết không thèm đụng vào thịt heo, ăn được hai bát thì không bao giờ chịu dừng lại ở một bát.
Nhà họ Đồng nuôi cô con gái này cũng nuôi đến mức đau hết cả đầu, khó khăn lắm mới ngóng trông đến tuổi cập kê, may mắn thay cô sinh ra lại vô cùng xinh đẹp cho nên mới được gả cho người sĩ quan quân đội duy nhất trong thôn.
Sau khi kết hôn một năm, Đồng Yểu dùng số tiền sinh hoạt phí Từ Tắc gửi về hàng tháng sống vô cùng sung sướng, vừa chẳng có cha mẹ chồng cần phải hầu hạ lại không có chị em dâu phải ứng phó.
Chồng ở xa tít tận chân trời mà tiền bạc lại ở ngay trước mắt, đây quả thực là cuộc sống thần tiên trong mơ của Đồng Yểu.
Thế nhưng giờ đây cuộc sống thần tiên này mắt thấy sắp sửa sụp đổ rồi!
Đồng Yểu nằm trên giường sưởi mắt nhìn đăm đăm lên xà nhà, lần đầu tiên cảm thấy nằm ườn ra thế này cũng chẳng còn thấy dễ chịu khoan khoái chút nào nữa.
100 đồng tiền kia cứ như mọc thêm đôi cánh bay phần phật trước mắt cô, rồi bay thẳng về phía cô nàng văn công biết ca múa kia.
Không được! Tuyệt đối không thể như thế được!
Từ Tắc tuổi còn trẻ đã ngồi lên vị trí Trung đoàn trưởng, tiền đồ có thể nói là xán lạn vô cùng, đây nào chỉ đơn thuần là 100 đồng, tương lai có khi là một nghìn, hai nghìn đồng cũng nên!
Đồng Yểu tuy rằng lười biếng nhưng tính thì rành mạch rõ ràng vô cùng, giá trị vàng ròng của chiếc “phiếu cơm dài hạn” này cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Hơn nữa khuôn mặt của Từ Tắc tuy rằng lạnh lùng nghiêm nghị nhưng lại cực kỳ tuấn tú khôi ngô, ngoài anh ra cô biết đi đâu để tìm được một người đàn ông tuấn tú nhường ấy nữa chứ!
Được rồi, cô thừa nhận bản thân cô không chỉ vừa lười vừa háu ăn, mà còn là một kẻ cực kỳ mê cái đẹp!
Đồng Yểu bật dậy thật nhanh. Cô phải đi theo quân, tuyệt đối không thể để tấm phiếu cơm tốt đẹp... để anh chồng tốt đẹp bị người khác cướp mất được!
Đây hẳn là lần đầu tiên trong suốt hai mươi ba năm qua Đồng Yểu làm việc một cách dứt khoát và nhanh nhẹn đến thế, ngay ngày hôm sau cô đã thu dọn xong xuôi hành lý theo quân, còn về mấy chuyện thủ tục báo cáo theo quân cô lười chẳng buồn bận tâm, cứ giao hết cho Từ Tắc xử lý là xong.
Có điều trước tiên cô phải về nhà mẹ đẻ một chuyến, nhà mẹ đẻ của Đồng Yểu cũng ở cùng thôn, đi bộ chỉ mất tầm nửa tiếng đồng hồ, ngặt nỗi cô vốn là đứa lười chảy thây suốt cả một năm trời ngoại trừ những dịp lễ tết về ăn chực bữa cơm ra, sống chung một thôn mà cô cũng chẳng mấy khi chịu về thăm.
Phía trên Đồng Yểu còn có một anh trai và một chị gái, chị gái năm kia đã xuất giá lấy chồng sang thôn bên cạnh, anh trai đã kết hôn từ năm năm trước, đến nay đã sinh được ba đứa con.
Từ đằng xa nhìn thấy bóng dáng cô út, cậu cháu trai lớn nhất là Đồng Hoa Thăng liền lao tọt vào trong nhà: “Bà nội ơi, là cô út về chơi rồi ạ!”
Kiều Vân nhíu mày: “Nhìn nhầm rồi chăng, chẳng phải lễ tết gì cô út nhà mày mà nỡ bước chân ra khỏi cửa à?”
“Thật đấy bà ơi, đúng là cô út rồi!” Cậu cháu thứ hai là Đồng Hoa Mộng cũng chạy ùa vào trong, cất giọng gọi với Kiều Vân.
Kiều Vân vội vàng vứt miếng lót giày đang khâu dở trên tay xuống, bước xuống giường xỏ dép rồi rảo bước đi ra ngoài.
Đồng Yểu lười biếng như vậy thực ra cũng chẳng thể trách cô được, giống như lúc này cô mới chỉ đi bộ có nửa tiếng đồng hồ, còn chưa về đến tận cửa nhà mà đã mệt đến mức thở không ra hơi, đành tùy tiện ngồi bệt xuống một tảng đá ven đường mà thở dốc.
Kiều Vân bước vội tới: “Con gái út sao con lại về thế này? Mệt lắm rồi đúng không, uống ngụm nước đi con!”
Bà bưng chiếc ca tráng men mà Đồng Hoa Thăng đưa tới kề sát tận miệng Đồng Yểu, thấy cô mệt đến mức cánh môi trắng bệch bà xót xa hận không thể chịu mệt thay cho con gái.
“Có chuyện gì thì nhắn người ta gọi một tiếng để mẹ qua tìm con là được rồi mà, tự dưng đi bộ qua đây làm gì cho khổ.”
Đồng Yểu ừng ực uống liền một mạch hết cả cốc nước, dòng nước mát lạnh trôi qua cổ họng mới giúp cô hồi phục lại chút sức lực.
Dù lúc này vì đi bộ mà mái tóc thấm đẫm mồ hôi, hai gò má ửng hồng nhưng điều đó chẳng hề làm giảm bớt đi vẻ xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành của cô, trái lại còn tăng thêm vài phần khiến người ta không kìm lòng được mà muốn che chở.
Chủ yếu là đối diện với một gương mặt kiều diễm khiến người ta vừa nhìn đã thấy thương xót thử hỏi có ai nỡ nhẫn tâm bắt cô phải động tay làm việc nặng nhọc cơ chứ?
Huống hồ Đồng Yểu tuy rằng lười biếng nhưng cái miệng lại rất ngọt ngào, vừa khéo làm nũng lại vừa biết quan tâm chu đáo, người nhà họ Đồng mỗi lần đi làm đồng về dù có mệt mỏi đến đâu, chỉ cần nghe cô cất giọng mềm mại nũng nịu gọi một tiếng, bao nhiêu mệt nhọc trên khắp cả người dường như đều tan biến đi hơn nửa.
Bình thường các cô gái trong thôn hầu hết mười tám mười chín tuổi đã lấy chồng, riêng Đồng Yểu cứ thế được giữ ở nhà mãi đến tận năm hai mươi hai tuổi, nhà họ Đồng đã từ chối không biết bao nhiêu người, chọn tới chọn lui kỹ càng mãi mới gả cho Từ Tắc vừa tháo vát giỏi giang lại có tiền đồ rộng mở.
Suy nghĩ của cha mẹ họ Đồng vô cùng đơn giản, con gái nhà mình vốn không phải đứa chịu được cực khổ, nhất định phải tìm một người đàn ông có bản lĩnh, có thể để cho con bé tiếp tục sống những ngày tháng an nhàn sung sướng.
Từ Tắc tuổi trẻ tài cao đã làm đến chức Trung đoàn trưởng lại là người cùng thôn, quả thực chính là chàng con rể lý tưởng trong mắt ông bà.
Đợi đến khi Từ Tắc được nghỉ phép trở về, Kiều Vân liền sắp xếp cho bố Đồng Yểu là Đồng Hữu Tài sang thăm dò thử ý tứ, không ngờ ngay ngày hôm sau Từ Tắc đã dẫn theo bà mối cùng sính lễ đến tận cửa cầu hôn.
Chuyện cưới gả ở thời đại này tiến độ luôn rất nhanh chóng, trong suốt mười lăm ngày nghỉ phép ngắn ngủi của Từ Tắc, hai bên gia đình đã tổ chức xong tiệc rượu và hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn.
Chỉ là không ngờ tới Từ Tắc ở đơn vị lại bận rộn đến mức, suốt một năm trời ròng rã chẳng hề về thăm nhà lấy một lần.
Nhưng tiền lương của anh rất cao, hơn nữa tháng nào cũng gửi tiền về đúng hẹn nên người nhà họ Đồng mới tạm thời yên tâm, cảm thấy mối hôn sự này của con gái gả đi coi như cũng ổn.
Lúc này Đồng Yểu đang tựa người vào lòng Kiều Vân, tận hưởng sự chăm sóc yêu thương của người nhà, cô ngước nhìn khuôn mặt đầy vẻ âu lo của mẹ liền nói ra quyết định của mình:
“Mẹ, con quyết định con phải đến đơn vị theo quân!”
[Lời tác giả: Các độc giả thân yêu, truyện này là bối cảnh giả tưởng hoàn toàn, toàn bộ nhân vật đều là người bản địa, phong cách sinh hoạt đời thường là chính, những chỗ có điểm khác biệt so với thực tế xin đừng quá bận tâm nhé]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)