Chương 46: Từ già tới trẻ đều bị trúng tà hết rồi! Phòng khách của nhà chính. Bà cụ Anh ngồi một mình trên ghế sô
pha ở vị trí trung tâm căn phòng. Hai vợ chồng Hoắc Phương Nam cùng
với Hoắc Vân Hạo ngồi cạnh nhau trên ghế
sô pha bên phải bà cụ; hai anh em Hoắc
Tuấn Tú và Hoắc Tuấn Nghĩa ngồi trên ghế
sô pha bên trái; Ôn Thục Nhi ngồi một mình
trên ghế sô pha đơn sát với với xe lăn của
Hoắc Kiến Phong. Hai tay của dì Mẫn bưng một cái khay,
lần lượt đặt mười mấy cái hộp tinh xảo xuống lên bàn trà. Có gấm vóc, khảm ngọc… Một trong những cái bắt mắt nhất đó
chính là mấy chiếc hộp rỗng bằng gỗ lim. Màu sắc đơn giản, trang nhã, đường nét
chạm khắc phức tạp, tinh tế theo phong cách
cổ xưa khiến người ta vừa nhìn thấy đã
không kìm lòng được mà muốn mở ra. Vũ Tuyết Như nghi ngờ nhìn Hoắc
Phương Nam, ánh mắt như muốn nói rằng:
“Mẹ đã lấy hết bảo vật trong két sắt ra hay sao?” Hoäc Phương Nam ung dung thản nhiên
chỉ bình tĩnh lắc đầu. Hoắc Tuấn Tú và Hoắc Tuấn Nghĩa cũng
quét mắt nhìn lướt qua sau đó rời ánh mắt đi
một cách thật tự nhiên. Chỉ có ánh mắt của Hoặc Vân Hạo vẫn dán vào đó như ra-đa, thế nhưng anh ta cũng
chỉ dám nhìn thôi chứ cũng không dám mở
miệng ra hỏi. Dì Mẫn đặt đồ đạc xuống xong xuôi, sau
đó lui tới bên cạnh bà cụ Anh, nhỏ giọng nói:
“Bà chủ, mọi người đều đến đông đủ hết rồi, đồ đạc cũng đã chuẩn bị xong xuôi.” Bà cụ Anh gật đầu, ôn hòa nhẹ nhàng
nói: “Tối nay mẹ cho gọi mọi người về đây là
vì có ba việc muốn thông báo với mọi người.” “Việc đầu tiên chính là hầm rắn sẽ không
được xây dựng lại, sau này sẽ theo ý của
Kiến Phong, trước tiên sẽ lấp chỗ đó lại rồi
sau đó sẽ xây lại một hòn non bộ cao. Vì
phải từ trên cao nhìn xuống nên chuyện này
mẹ sẽ giao cho Phương Nam.” Hoäc Phương Nam thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ không cần tranh cãi giữa cháu trai và cháu nội nữa. Ông ấy vui vẻ đáp lại: “Mẹ đừng lo, con
nhất định sẽ sửa sang lại cho đẹp đẽ. Nhưng
xác của những con rắn đó thì sao? Mấy ngày
nay chúng đã bị đóng băng với hệ thống làm
lạnh nhiệt độ cho nên chúng vẫn giữ nguyên
trạng thái y như ban đầu. Hay là chúng ta cứ
lấp đất lại rồi chôn chúng luôn?” Đôi mắt của Ôn Thục Nhi sáng lên nhìn
đôi mắt đang xám xịt tối tăm của Hoặc Kiến
Phong. Hoắc Kiến Phong đang ngồi trên xe lăn
với ánh mắt vô cùng thờ ơ, rõ ràng đang cảm
thấy không vui vẻ gì với chuyện này. Ôn Thục Nhi mím chặt môi, cúi đầu
xuống. Có vẻ như bây giờ không phải lúc để bày
†ỏ ý kiến. Bà cụ Anh trầm ngâm một lúc rồi nói:
“Mấy ngày nay mẹ lên núi lễ Phật, tình cờ lại
được sư thầy chỉ dẫn. Sư thầy là người rất có
tiếng tăm, vả lại cũng nói rất chính xác, sư
thầy nói rằng mấy năm nay sức khỏe của
Kiến Phong kém vì bị mấy con rắn đó đè lên.
Bây giờ lũ rắn đã không còn nữa, việc tiêu trừ
tai họa cho Kiến Phong là chuyện đương
nhiên, còn việc xử lý đám xác chết đó như
thế nào thì hãy để cho Kiến Phong quyết định
đi!” Cho nên không những không xây lại hầm
rắn mà ngay cả chuyện hung thủ giết thằng
tàn phế và con chó cái cũng không bị truy
cứu nữa sao? Trong mắt Hoắc Vân Hạo hiện lên đầy sự
oán hận, anh ta vội cướp lời Hoắc Kiến
Phong rồi cười nhẹ nói: “Bà cố, bà có phải là
mê tín quá rồi không? Vì mấy cái lời của đám hòa thượng hôi hám mà ngay cả di vật của
ông nội để lại cũng không đếm xỉa luôn sao…
“Vân Hạo!” Giọng nói ấm áp của Hoäc Tuấn Tú lập
nói xẵng nói bậy.” “Thằng bé còn nhỏ nên không hiểu
chuyện. Mẹ, mẹ đừng tức giận.” Nụ cười ban nãy của Hoắc Phương Nam
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)