Chương 47: Kẻ tình nghỉ chính là… Hoäc Vân Hạo không dám tin trợn hai
mắt lên thật to, căm ghét nhìn Ôn Thục Nhi
rồi nói thẳng với bà cụ: “Bà nội, bà hồ đồ rồi
sao? Bà muốn giao toàn bộ nhà họ Hoắc vào
†ay một người ngoài không rõ ràng như vậy sao?” Một khi Ôn Thục Nhi nhận lấy chìa khóa
thì chẳng những sẽ có quyền quyết định mức
độ chỉ tiêu ở nhà mà còn có quyền kinh
doanh trong công ty nữa. Cũng tức là cả nhà họ Hoäc đều nằm
trong tay cô. Ánh mắt Hoắc Kiến Phong thoáng qua
chút kinh ngạc, cực nhỏ cực nhanh. Anh lạnh nhạt nhìn Ôn Thục Nhị, cũng
không nói một lời nào. Trong lòng Vũ Tuyết Như thầm nhíu chặt,
thế nhưng trên mặt lại tỏ vẻ rộng lượng, thân
mật kéo tay bà cụ: “Mẹ, mẹ yêu thương Kiến
Phong và con dâu như vậy, thật sự là phúc
phận của hai đứa nó mà. Người làm mẹ như
con nhìn thấy cũng vui vẻ hơn rất nhiều,
nhưng mà Phương Nam nói đúng, dù sao thì
tuổi tác của con dâu cũng còn nhỏ, lại vừa
mới vào cửa không bao lâu nên không hoàn
toàn quen thuộc hoàn cảnh nhà của chúng
†a. Những chuyện như đưa chìa khóa thu chỉ
như vậy thì không cần quá gấp gáp mà, con
bé vẫn đang còn đi học, lại còn là sinh viên
khoa y nữa nên không hiểu về quản lý này kia
đâu. Chi bằng chúng ta hãy để con bé học
tập một khoảng thời gian đã, rồi sau đó mới
quyết định lại?” Rất sợ bà cụ sẽ phản bác, vì thế bà ta nói
một hơi thật dài rồi vội vàng quay sang nháy
mắt ra hiệu với Hoäc Phương Nam. Hoắc Phương Nam lập tức tiếp lời nói:
đợi đến khi làm xong hôn lễ rồi hãy nói.” Hoắc Vân Hạo đè nén sự tức giận trong
lòng, tức giận nói: “Đúng vậy bà cố, bà cũng
không thể quá thiên vị được. Nếu như đưa
chìa khóa cho cô ta thì cháu tuyệt đối không
đồng ý đâu.” Hoắc Tuấn Nghĩa nhìn Ôn Thục Nhi mấy
lần, thật sự không thể nhịn được nữa: “Bà
nội, cho dù bà có trách thì cháu cũng phải
nói. Bà thương Kiến Phong thì cháu không có
ý kiến nhưng mà thấy em dâu như vậy, thật
sự cháu không chịu được. Gương mặt trẻ trung thì đầy mụn, đầu óc cũng không đủ
thông minh, lối ăn mặc còn vô cùng quê
mùa. Cưới người như thế về khiến một mình
Kiến Phong chán ghét là đủ rồi, nếu như giao
cả nhà cho em ấy, sau này nếu như đại diện
nhà họ Hoắc đi ra ngoài thì sẽ mất hết mặt
mũi nhà chúng ta đấy. Dù sao chuyện giao
chìa khóa cho em ấy, cháu phản đối.” Hoắc Tuấn Tú không nói gì, sóng mắt
khế thay đổi, ngước lên đánh giá Ôn Thục
Nhi. Bà cụ Anh bình tĩnh đảo mắt một vòng,
lạnh nhạt nói: “Mọi người nói xong rồi sao?” Bà cụ dừng một chút, đến khi thấy không
người nào đáp lại mới tiếp tục nói: “Bà không
nhìn thấy, nhưng chính là bà không nhìn thấy
nên mới có thể dùng tâm cảm thụ nhiều hơn.
Bà có thể cảm giác được nụ cười của Thục
Nhi, cảm giác được tâm trạng thấp thỏm của con bé, cảm giác được con bé chân thành
hơn mọi người. Mọi người cũng thử giống
như bà đi, nhắm mắt lại suy nghĩ thật kỹ xem
những lời nói này, những hành động này có
phù hợp với thân phận của mình hay chưa.” Nói xong, bà cụ Anh mở đôi mắt mờ mờ
di chuyển đến phương hướng của Ôn Thục
Nhi, khóe miệng khế cong lên một nụ cười
dịu dàng: “Thục Nhi, cháu có đồng ý nhận lấy
chìa khóa, thay bà nội trông coi căn nhà này
không?” “Bà nội, cháu không biết.” Ôn Thục Nhi dứt khoát nói thẳng:
“Chuyện trong nhà đều do Kiến Phong làm
chủ, chuyện gì cháu cũng nghe theo anh ấy
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)