Chương 45: Thiên cơ bất khả lộ Bà cụ Anh hít một hơi thật sâu rồi chậm
rãi nói: “Thưa sư thầy, nhà chúng tôi có một
cái hầm rắn, do người chồng đã khuất của tôi
nuôi trong nhiều năm ở thành phố. Thế
nhưng mấy ngày nay, không hiểu sao tất cả
những con rắn đó đột ngột lại chết hết trong
đêm. Tôi lo lắng thấp thỏm không yên cho
nhà mình nên mới đích thân đi lên núi, xin sư
thầy cho tôi lời khuyên.” Bên trong bình phong, sư thầy Khải Đức
trầm tư một lát, nhẹ giọng nói: “Bà cụ Anh,
thứ lỗi cho tôi phải nói thẳng. Vạn vật trong
nhân gian đều có linh hồn, bản năng thuộc
về tự nhiên thì không nên sống ở gần con
người. Vốn dĩ bọn chúng không nên tồn tại ở †ư gia quá lâu.” Bà cụ Anh hơi khó hiểu: “Nhưng mà sư
thầy, gia đình chúng tôi sống bình yên hòa
thuận nhiều năm như vậy, công ty cũng làm
ăn phát đạt ngày càng đi lên. Tại sao trước
đây thì không có chuyện gì xảy ra, mà bây
giờ lại…” Bà cụ không nói thêm nữa, sau đó thở
dài thườn thượt. “Bà cụ Anh đừng vội lo lắng, vị tăng già
này sẽ xem thử giúp cho bà.” Phía sau bình phong, sư thầy Khải Đức
vén tay áo rộng lên, lòng bàn tay hướng lên
trên, các ngón tay di chuyển từ tốn nhịp
nhàng. Bà cụ Anh không nhìn thấy động tác của
ông ấy, chỉ cảm thấy thời gian cứ từng giây
từng phút trôi qua thì trong lòng lại càng ngày càng thêm lo lắng. Một lúc lâu sau sư thầy Khải Đức mới lên
tiếng, giọng điệu từ tốn mang theo vẻ độ
lượng: “Hóa ra là như vậy! Bà cụ Anh, thời
gian thay đổi, vạn vật cũng thay đổi, con
người cũng thay đổi, phong thủy trong nhà
đương nhiên cũng sẽ thay đổi theo. Trong
gia đình bà có phải có người sinh trùng vào
ngày Tết Trung thu cách đây hai mươi sáu
năm về trước không?” Bà cụ Anh cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi
nói: “Chính xác. Đó chính là cháu trai thứ ba
của tôi, nó tên là Kiến Phong, sinh vào đêm
Trung thu hai mươi sáu năm trước.” “Ừ, vậy thì đúng rồi.” Sư thầy Khải Đức gật đầu đầy ẩn ý:
Hoắc ngày càng trở nên huy hoàng rực rỡ hơn.
“Thật vậy sao?” Bà cụ Anh vui mừng khôn xiết, không đợi
sư thầy xác nhận lại đã tự trả lời: “Đúng rồi
đúng rồi, từ nhỏ Kiến Phong nhà chúng tôi
đã thông minh hơn những đứa trẻ khác. Dù
cho là học hành hay làm bất cứ việc gì thì nó
vân luôn đi trước người ta một bước, tính tình
thì vừa tốt bụng lại còn rộng lượng.” “Truyền thế của sao Văn Khúc tất nhiên
không phải là người bình thường rồi.” Sư thầy Khải Đức dừng lại một lúc, sau
đó đột nhiên chuyển chủ đề: “Thế nhưng
mệnh càng quý thì lại càng dễ bị những thứ
dơ bẩn thèm muốn, quá trình trưởng thành cũng không dễ dàng gì. Nếu như tôi đoán
không nhầm thì sức khỏe cháu trai thứ ba
của bà không được tốt, những năm gần đây
lúc nào cũng phải sống chung với việc uống
thuốc hằng ngày đúng không?” Sống lưng của bà cụ Anh rùng lên rồi
cứng lại, bà cụ ngồi thẳng đơ người ra, nói:
“Sư thầy đúng là thần sống! Kiến Phong của
nhà chúng tôi khi còn nhỏ thì sức khỏe cũng
rất khỏe mạnh, nhưng từ khi nó bị tai nạn xe
hơi năm hai mươi tuổi thì phải ngồi xe lăn
đến tận bây giờ. Chúng tôi đã chạy đôn chạy
đáo khắp nơi đi tìm tất cả các bác sĩ giỏi
nhất để khám bệnh cho nó nhưng sức khỏe
của nó vẫn cứ ngày một xấu đi, không biết
nó đã được bác sĩ thông báo là bệnh tình
đang trong trạng thái nguy kịch biết bao
nhiêu lần rồi. Bây giờ tuy rằng cũng coi như
đã được xuất viện nhưng tính tình của nó lại thay đổi, lúc nào cũng im ỉm cả ngày không
nói chuyện với ai… ” Nghĩ đến những chuyện này, đôi mắt của
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
