Chương 44: Chúng ta có duyên Ôn Thục Nhi bị Lục Thiên Bảo làm
choáng váng, mờ mịt trừng mắt nhìn anh ấy:
“Cần kiểm tra thẻ căn cước không?” Lục Thiên Bảo sửng sốt, cười khan: “Vậy
thì không cần.” Triệu Thanh Xuân đứng ở mép giường,
nghiêng đầu đánh giá anh ấy. Nhìn mặt mũi người hình dáng người này
thì giống như một người bình thường, nhưng
tại sao ánh mắt lại bỉ ổi như vậy chứ? Cô ấy hằng giọng: “Khụ khụ, bác sĩ ơi,
các người đến đây để kiểm tra cho Thục Nhi sao?” “Đương nhiên rồi.” Lục Thiên Bảo nhướng mắt, mấy người
chuyên gia lập tức tiến lên vén chăn kiểm tra
cho Ôn Thục Nhi. Thấy cơ thể nhỏ nhắn đơn độc của Ôn
Thục Nhi, chân mày Lục Thiên Bảo hơi cau
lại. Anh ấy tiếc nuối lắc đầu, thấp giọng tự
lẩm bẩm: “Không ngờ khẩu vị của Kiến
Phong lại nặng như vậy, thích cô gái loại này.
Chậc chậc, gương mặt đầy mụn, cánh tay
bắp chân nhỏ như móng gà, ngực thì như
sân bay… làm gì có chỗ nào giống phụ nữ
chứ? Cậu ấy làm sao có thể chịu đựng được
nhỉ?” “Anh nói vậy là có ý gì?” Triệu Thanh Xuân không vui cắt ngang,
đôi mắt được trang điểm tinh xảo khẽ trừng
lên liếc nhìn Lục Thiên Bảo: “Có người nào nói chuyện với bệnh nhân như anh không?” Ôn Thục Nhi lơ đễnh, ngược lại toét
miệng cười khẽ: “Bác sĩ, anh thuộc khoa
phẫu thuật thẩm mỹ sao? Có phải anh đến
phẫu thuật thẩm mỹ cho tôi không?” Ánh mắt trong suốt, gương mặt hồn
nhiên. Lục Thiên Bảo lúng túng nhíu mày, cách
mấy giây sau mới cười nói: “Đúng vậy, trước
kia tôi thuộc khoa phẫu thuật thẩm mỹ. Xin
lỗi, đây chỉ là thói quen nghề nghiệp mà thôi,
các người đừng để ý.” Triệu Thanh Xuân hơi liếc mắt. Bác sĩ này cũng không chuyên nghiệp
quá rồi đấy. Ánh mắt Ôn Thục Nhi sáng lên, cười hì hì
nói: “Không sao không sao, vậy sau này nếu như tôi có phẫu thuật thẩm mỹ thì tìm anh
nhé. Nói thật, tôi cũng cảm thấy nhan sắc
này không xứng với chồng tôi, cùng lắm chỉ
xứng với anh mà thôi. Cho nên đến lúc đó
anh nhất định phải chỉnh cho tôi trở thành
tiên nữ xinh đẹp nhất đấy.” Trong mắt cô đều tràn đầy mong đợi.
Phụt! Triệu Thanh Xuân không nhịn được cười trộm. Không nhìn ra Thục Nhi cũng biết phản
phụ nữ của Hoäc Kiến Phong, anh ấy cũng
không dám nói xứng đôi một cách qua loa
như vậy. Ngại vì bây giờ thân phận của mình đang
là bác sĩ, Lục Thiên Bảo cứng đờ nhếch mép:
“Được thôi, không thành vấn đề.” Ngoài miệng anh ấy nói như vậy nhưng
trong lòng đã không thể nhịn được nữa:
“Khẩu vị của Kiến Phong bất thường quá rồi
đấy, dáng vẻ thì miễn cưỡng cũng có thể xem
như được đi, tại sao đầu óc lại không linh
hoạt cơ chứ.” Trùng hợp mấy vị chuyên gia đã kết thúc
đánh giá, lục đục đưa tờ giấy kiểm tra đã
điền xong ra. Lục Thiên Bảo liếc nhìn số liệu, ánh mắt chậm rãi hưng phấn hẳn lên: “Thần kỳ, thật là
thần kỳ mà! Mặc dù cô trúng P150 nhưng
bây giờ ngoại trừ cổ họng hơi viêm ra thì
những mặt khác đã hoàn toàn khôi phục lại
bình thường rồi. Hơn nữa, độc tố kia không
hề tạo thành bất kỳ tổn thương nào cho cô về sau cả.” Ánh mắt Triệu Thanh Xuân khẽ lóe lên:
“Nếu như không để lại di chứng thì Thục Nhi
có thể hoàn toàn hết bệnh rồi?” Lục Thiên Bảo gật đầu: “Hoàn toàn chính xác. Anh ấy tò mò nhìn về phía Ôn Thục Nhi:
“Cô có biết tại sao bản thân lại trúng loại độc
này không?” “Biết.” Ôn Thục Nhi gật đầu. Lục Thiên Bảo mong chờ Ôn Thục Nhi kể
lại mọi việc đã xảy ra, thế nhưng Ôn Thục Nhi chỉ mím môi, chớp mắt nhìn anh ấy.
Quả nhiên là hơi ngốc mà! Lục Thiên Bảo cố gắng chịu đựng, hướng
dẫn từng bước: “Vậy cô nói thử xem làm sao
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
