Chương 43: Máy bay chiến đấu gieo họa Khu nhà Ánh Kim. Bên trong căn nhà được trang trí xa hoa
ở tầng cao nhất được trưng bày rất nhiều trò
chơi thủ công tinh xảo, giá trị đều không hề
rẻ. Trên ghế salon trong phòng khách rộng
lớn, một nam một nữ đang chui rút vào nhau. Hai người chăm chú nhìn chằm chằm
vào trò chơi đua xe trên màn hình tivi, các thao tác trên tay vô cùng nhanh. Sắp đến điểm cuối, Hoäc Vân Hạo lập
tức nhấn nút tăng tốc, đắc ý nói: “Em yêu,
trận này anh nhất định sẽ thắng em.” “Hừ, em sợ quá đấy?” Ôn Như Phương giận dữ liếc nhìn anh ta, móng tay đỏ rực ấn
xuống phím đạo cụ. Trên màn ảnh, chiếc xe màu đỏ lập tức
mạo hiểm nạp thêm năng lượng xông ra bên ngoài. Đang lúc Hoắc Vân Hạo thấy sắp thua,
vô cùng gấp gáp thì bỗng nhiên điện thoại di
động lại vang lên. Anh ta vội vàng nhấn nút
tạm ngừng lại: “Trận này không tính, trận sau
lại chiến đấu tiếp.” Nói xong, anh ta cầm điện thoại lên, ấn nút nghe máy. Chân mày Ôn Như Phương không khỏi
cau lại. Người đàn ông này chẳng những không
có trách nhiệm mà càng ngày lại càng keo kiệt nữa. Nhưng mà, nhà họ Hoäc… thì không thể
buông tha được! Tiền đặt cược một ván chỉ có ba mươi lăm triệu, vậy mà cũng không chịu thua nữa. Gương mặt cô ta không hề thay đổi, nở
một nụ cười dịu dàng yếu ớt: “Được, anh nói
thế nào thì chính là thế đó.” Điện thoại bên kia lập tức truyền đến một
âm thanh thô bỉ của người đàn ông. “Ông chủ, con nhóc kia vừa mới tỉnh lại,
trước mắt còn chưa ra khỏi phòng ICU được.
Nguyên nhân hôn mê xác thực là trúng độc,
nhưng trong báo cáo xét nghiệm lại không
hề viết độc của rắn. Tôi đã cố ý hỏi thăm y tá
của cô ta thì thấy trên người cô ta không hề
có dấu vết bị thương do rắn cắn, ngoại trừ
vết thương trên ngón tay thì không hề có bất
kỳ vết thương bên ngoài nào khác.” “Sao có thể chứ?” Hoắc Vân Hạo và Ôn Như Phương đối
mắt nhìn nhau, đồng thời nhíu mày lại. Ôn Như Phương truy hỏi: “Anh chắc chắn
không?” “Chắc một trăm phần trăm.” Người đàn
ông thô bỉ kia cường điệu nói. Anh ta đã dùng một số tiền khá lớn để
đút lót người y tá kia mà. “Được, tôi biết rồi.” Hoäc Vân Hạo cúp điện thoại, ảo não vứt
điện thoại di động xuống: “Những con đó
đều là rắn độc nhất mà, anh đã chính mắt
nhìn thấy hầm rẳn kia, lúc những con rắn đó
nhìn thấy cô ta thì rất hưng phấn, làm sao có
thể không căn cô ta được chứ?” “Có phải vị trí cắn nằm ở chỗ bí mật nên không tìm ra?” Ôn Như Phương cũng không
†in vào chuyện này. Hoắc Vân Hạo suy nghĩ một lát, sau đó
lại cầm điện thoại lên gọi lại: “Cô y tá kia có
kiểm tra toàn thân trên dưới kỹ không?” “Cô ấy là người thay quần áo bệnh nhân
cho con nhóc kia mà, chắc chắn đã kiểm tra
kỹ rồi.” Hoắc Vân Hạo phiền não đứng dậy, đi
qua đi lại: “Những con rắn kia đâu? Thu lại
hết chưa?” “Không có, sau khi con nhóc kia bị trúng
độc thì cả tầng lầu đều bị bảo vệ vây kín,
chúng tôi không có cơ hội đến gần đấy. Sau
đó khi đi lại thì những con rắn kia đã không
thấy nữa rồi” “Không thấy là sao?” Hoắc Vân Hạo lên giọng. Nếu như những con rắn kia bị người khác
bắt được thì anh ta coi như xong đời rồi. Người đàn ông thô bỉ kia vội vàng an ủi:
“Ông chủ, ông yên tâm đi. Những con rắn kia
đều là vật sống, hơn nữa còn vô cùng thông
minh. Bây giờ thời tiết có hơi lạnh nên chắc
chắn những con vật đó đã tìm chỗ ẩn núp rồi:
Vậy tức là không thể tìm về?
Bây giờ tiên cũng đã tiêu xài, thế nhưng
rưởi!” Anh ta mắng xong lại ném điện thoại ra ngoài “ầm” một tiếng. Ôn Như Phương hoảng sợ hết hồn, đáy
mắt đè nén sự không vui lại, dịu dàng an ủi
nói: “Hiện tại anh có tức giận cũng vô ích mà
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)