Chương 42: Gọi tôi là Kiến Phong Hoäc Vân Hạo nói chuyện vô cùng hưng
phấn, lời nói vừa ra khỏi miệng lại lập tức hóa
thành một tiếng hét thảm: “Ái da! Chú ba,
đau quá, đau…” Suýt chút nữa anh ta đã nhảy cẵng lên,
thế nhưng động một tý lại bị nắm kéo càng
đau hơn, gấp đến mức trên đầu đổ đầy mồ
hôi lạnh. “Buông tay, chú mau buông tay ra đi…”
Anh ta tức giận gào thét. Ánh mắt Hoắc Kiến Phong nhìn chằm
chằm vào anh ta, phun ra từng câu từng chữ
lạnh như băng: “Còn dám mạo phạm nữa, tôi
sẽ để cho cậu đón nhận kết quả giống như những tên kia đấy.” Ánh mắt anh lạnh băng như tuyết, sâu
thẳm giống như có thể hút cả linh hồn của
người khác vào đó vậy. Hoäc Vân Hạo run lập cập, vô cùng sợ
hãi cúi thấp xuống, dùng sức gật đầu cầu xin
tha thứ: “Biết… biết rồi ạ! Chú ba, là cháu sai rồi, cháu không dám nữa…” Mãi đến khi anh ta đau đến mức chảy
nước mắt, người đàn ông mới chán ghét hất
anh ta ra, sau đó được Ngô Đức Cường đẩy
rời khỏi. Hoäc Vân Hạo ôm lấy bàn tay bị trật
khớp, đau đến mức co quắp lại, nhìn bóng
lưng rời đi của hai người họ, ánh mắt hiện lên
vẻ nham hiểm. Đồ tàn phế đáng chết, cứ đợi đấy cho tôi! Trên đường Lâm Quang Kiến, dưới bóng
cây cao lớn. Ngô Đức Cường vừa đẩy Hoắc Kiến
Phong đi về phía biệt thự Nam Uyển vừa hiếu
kỳ nói: “Cậu ba, vừa rồi cậu nói những
chuyện phong thủy kia đều là thật sao? Vậy
sau này chúng ta có phải thật sự cần xây một ngọn núi nhỏ ở cấm địa không?” Hoäc Kiến Phong nghiêng đầu, lạnh nhạt
nhìn anh ta: “Chẳng phải vừa rồi anh nói
chuyện mạch lạc lắm sao? Anh nghĩ phong
thủy là cái gì?” Ngô Đức Cường ngượng ngùng gãi đầu:
“Cậu ba, cậu đừng cười tôi mà. Những
chuyện huyền bí như phong thủy thì tôi làm
sao hiểu được chứ, vừa rồi chỉ nói theo cậu
mà thôi.” Cả phòng ai nấy đều nhìn chằm chằm vào mình, anh ta cũng không thể để cậu chủ
của mình cô đơn chiến đấu được chứ. Ánh mắt của Hoắc Kiến Phong khẽ tối
xuống: “Tất cả mọi học vấn, cuối cùng đều
không thoát khỏi một chữ “người”. Chỉ cần
anh ở đây mà lòng không tạp niệm, một lòng
hướng thiện thì phong thủy đương nhiên sẽ
cũng sẽ có người âm thầm làm chuyện xấu
mà thôi. Đương nhiên sẽ xuất hiện tình trạng
phong thủy không tốt, nhà cửa không yên, có
đúng không?” “Ừm”
Hoäc Kiến Phong gật đầu. Ngô Đức Cường lập tức cảm giác được một sự khích lệ vô cùng lớn, tiếp tục nói:
“Cậu ba, cậu chủ động đồng ý tìm kiếm hung
thủ là có phải muốn nhân cơ hội này để bắt
được những người có tâm địa xấu xa kia
không?” Hoắc Kiến Phong lạnh lùng nói: “Tôi
không có hứng thú đó, chỉ là tôi cảm thấy
chuyện này từ đầu đến cuối đều có liên quan
đến Ôn Thục Nhi nên mới hy vọng trước khi
tra ra được kết quả thì chừa đường lui lại cho cô ấy.” Cho dù tra được chứng cứ gì thì quyền
chủ động đều nằm trong tay bọn họ, vì thế
thuận lợi hơn rất nhiều. Không cần lo trước tính sau! Ngô Đức Cường hơi lo lăng, lấy can đảm
hỏi: “Cậu ba, cậu đang đồng cảm với cô chủ sao?” Bàn tay của người đàn ông đang khoác
trên tay vịn xe lăn hơi căng thẳng, Ngô Đức
Cường lập tức thu lại sự tò mò, cung kính
nói: “Thật xin lỗi cậu ba, tôi không nên hỏi
nhiều.” Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, đôi mắt của người đàn ông càng trầm lắng hơn. Chốc lát sau, anh mở miệng, giọng điệu
vô cùng hờ hững: “Có đồng cảm nhưng cũng
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
