May mà cô đã nhịn được.
Những khoảng trống trước đây giờ đã chật ních quần áo nữ, từ áo khoác ngoài, đồ mặc lót bên trong, đồ ngủ, đến giày dép, và cả mấy chiếc túi xách đắt đỏ.
Tem mác vẫn còn nguyên chưa bóc.
Toàn là những thương hiệu xa xỉ. Trước đây, bố mẹ Tô cũng từng mua cho cô một bộ quần áo của thương hiệu này.
Rất đắt tiền.
Cô chỉ dám lôi ra mặc vào những dịp thật sự quan trọng.
Bây giờ cô có hẳn một tủ đồ.
Còn có mấy chiếc túi xách kia nữa, tuy chỉ là những mẫu túi dùng hằng ngày của Hermes, nhưng giá cả chắc chắn không hề rẻ, hơn nữa lại mua một lúc nhiều chiếc như vậy.
Thẩm Dật Xuyên ra tay hào phóng quá!
Chỗ này phải tốn bao nhiêu tiền cơ chứ?
Cô lại đưa mắt nhìn sang bàn trang điểm.
Mặt bàn đã bị lấp đầy bởi đủ loại chai lọ lớn nhỏ, được xếp ngay ngắn thẳng hàng.
Chỉ riêng một lọ kem dưỡng da ban đêm đã có giá vài nghìn tệ.
Cả một bàn này tổng cộng tốn bao nhiêu tiền?
Thẩm Dật Xuyên chỉ bảo người mang mỹ phẩm đến, không ngờ lại còn đính kèm nhiều đồ đắt đỏ đến thế.
Người đàn ông này lúc nào cũng thích âm thầm hành động.
Diệp Khê sướng rơn cả người.
...
Thẩm Dật Xuyên đang ngồi ở mép giường, vừa dùng điện thoại gửi đi một tin nhắn thoại, bỗng một luồng hương thơm ùa tới, ngay sau đó anh bị ai đó ôm chầm lấy thật chặt.
"Thẩm tiên sinh, cảm ơn anh." Giọng Diệp Khê trong trẻo, lanh lảnh ngập tràn sự hân hoan.
Thẩm Dật Xuyên nhướng mày, bàn tay to lớn giơ lên, đặt hờ lên eo cô, rồi siết nhẹ.
Thật thon thả...
Anh hơi tăng thêm lực ở các ngón tay.
Đây là lần đầu tiên Diệp Khê chủ động ôm anh.
Lại còn ôm chặt như vậy.
Hương thơm trên người cô ngào ngạt, cơ thể lại mềm mại vô cùng.
Giọng Thẩm Dật Xuyên trầm ấm đầy từ tính: "Cô thích là được rồi."
Mặt Diệp Khê cơ hồ sắp dán sát vào mặt anh, cô gật đầu lia lịa.
"Thích lắm, thích lắm, tôi rất thích."
Là con gái ai mà không thích cơ chứ!
Nhận ra mình có chút kích động quá trớn, vậy mà lại chủ động sà vào ôm Thẩm Dật Xuyên, giờ phút này vẫn còn đang gắt gao quàng tay qua cổ người ta.
Diệp Khê đỏ mặt buông tay ra, lùi lại đứng thẳng người.
"Tôi đi tắm đây."
"Ừm." Giọng Thẩm Dật Xuyên khàn khàn.
Đợi bóng lưng Diệp Khê khuất dạng, anh mới thầm mắng chửi bản thân, sức định lực kém cỏi quá, chỉ một cái nhào tới ôm ấp của Diệp Khê đã khiến anh mất kiểm soát, muốn vò nát đối phương, nuốt trọn vào bụng.
Nhưng anh lại sợ làm Diệp Khê hoảng hốt.
Đêm đó, Thẩm Dật Xuyên không ép Diệp Khê phải thực hành bài tập hôn môi.
Anh sợ lửa tình bùng lên sẽ thiêu rụi lý trí, không thể khống chế nổi chính mình.
Cái ôm của Diệp Khê đã vắt kiệt chút sức tự chủ cuối cùng của anh mới có thể đè nén được ngọn lửa tình dục đang hừng hực bốc cháy.
Hôm sau.
Diệp Khê bước xuống lầu.
Nhìn thấy ngồi đối diện Thẩm Dật Xuyên là một người đàn ông xa lạ.
Dáng vẻ khôi ngô tuấn tú, khoác trên mình bộ vest đen chỉnh tề, đeo một cặp kính gọng trong suốt.
Đối phương cũng hướng mắt nhìn về phía cô, liền đứng dậy tươi cười chào hỏi: "Chào chị dâu."
Diệp Khê mím mím môi, lịch sự đáp lại: "Chào anh."
"Chị dâu, em là Lâm Diệu, là bạn thân của Dật Xuyên, đồng thời cũng là trợ lý đặc biệt của cậu ấy, chuyên xử lý đủ loại giấy tờ, công việc lớn nhỏ."
"Chào Lâm trợ lý."
Lâm Diệu lẳng lặng đánh giá Diệp Khê.
Giấy đăng ký kết hôn của hai người là do anh ta đích thân lo liệu, người thật bên ngoài quả nhiên xinh đẹp hơn trong ảnh rất nhiều.
Hóa ra Thẩm Dật Xuyên thích mẫu người này.
Thẩm Dật Xuyên đưa tay ra: "Diệp Khê, lại đây."
Diệp Khê ngoan ngoãn đi đến trước mặt anh, khẽ khàng nắm lấy những ngón tay anh.
Thẩm Dật Xuyên lập tức đảo tay nắm trọn lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống.
Diệp Khê cảm thấy có người ngoài ở đây mà cứ tay nắm tay thế này thì có chút ngại ngùng, liền định rút tay về.
Nhưng cô rút nhẹ một cái, lại không rút ra được.
Thẩm Dật Xuyên nắm rất chặt.
Lâm Diệu thu hết những cử chỉ nhỏ nhặt của hai người vào tầm mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười không thành tiếng.
Anh ta cứ tưởng cuộc hôn nhân này chắc hẳn phải có uẩn khúc gì đó.
Bây giờ xem ra... uẩn khúc cái khỉ khô gì!
Rõ ràng là Thẩm Dật Xuyên thấy sắc nảy lòng tham!
Mới quen nhau được vài ba ngày, đã dụ dỗ con gái nhà người ta kết hôn, đến mức không thể chờ đến lúc về nước mới đăng ký, báo hại anh ta phải cong mông chạy đôn chạy đáo lo liệu giấy tờ kết hôn trong nước cho cậu ta.
Cô gái này nhìn qua đã biết là kiểu người đơn thuần, được bảo bọc kỹ lưỡng, chẳng có chút mưu mô tâm cơ nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)