Hai vị phụ huynh trong nhà còn đang tính toán qua năm mới sẽ bàn bạc chuyện cưới xin của hai đứa với nhà họ Tạ.
Kết quả là dạo trước, Tô Nhạc Nhan sau khi từ nước F trở về, đột nhiên dẫn Tạ Hạo về nhà, tuyên bố hai đứa chuẩn bị kết hôn.
Làm cho cả nhà ngơ ngác ngỡ ngàng.
Họ chất vấn Tạ Hạo, Tạ Hạo mặt mày sa sầm, chỉ ném lại một câu rằng anh ta và Diệp Khê đã kết thúc, chuyện anh ta kết hôn với Tô Nhạc Nhan là sự thật.
Tô Nhạc Nhan còn vội vã đi đặt ngay váy cưới.
Diệp Khê cũng chẳng biết giải thích thế nào cho Tô Lập Khiêm tin.
Đúng lúc này, điện thoại của Tô Lập Khiêm reo lên. Anh bắt máy, dặn dò Diệp Khê vài câu rồi tất tả rời đi.
Hình như công ty có việc khẩn cấp cần anh đích thân xử lý.
Diệp Khê: "..."
"Tại sao ạ? Anh ấy không có khẩu vị sao?"
Quản gia Trần cạn lời, cô vợ nhỏ này đúng là chậm tiêu quá đi mất.
"Tâm trạng đại thiếu gia không tốt."
"Vì sao chứ? Ai chọc tức anh ấy vậy?"
Quản gia Trần nhìn cô trân trân không nói.
Diệp Khê chỉ tay vào mặt mình, không thể tin nổi: "Là tôi á?"
Quản gia Trần gật đầu.
"Tôi có chọc anh ấy giận đâu."
Lúc ra khỏi nhà đã dỗ dành êm đẹp rồi cơ mà.
"Đại thiếu phu nhân à, cô đi biền biệt từ trưa đến giờ, bỏ lại đại thiếu gia vò võ một mình ở nhà phòng không gối chiếc, tâm trạng cậu ấy có thể tốt được sao?"
Diệp Khê: "..."
Thôi được rồi, những người khiếm thị chắc hẳn rất sợ sự cô đơn.
Là lỗi của cô, đáng lẽ cô nên về sớm hơn.
"Bác Trần, phiền bác sai người hâm nóng thức ăn rồi mang lên lầu giúp cháu nhé."
"Vâng ạ!"
Diệp Khê về phòng, không thấy bóng dáng Thẩm Dật Xuyên đâu.
Cô vừa bước đến cửa phòng làm việc thì nghe thấy tiếng nhạc vọng ra từ bên trong.
"Sự cô đơn bủa vây lấy tôi, không biết còn phải chờ đợi đến bao giờ..."
Trước mắt Diệp Khê có một đàn quạ đen bay qua.
Rất khó tưởng tượng được cảnh Thẩm Dật Xuyên lại nghe thể loại nhạc sến sẩm này.
Cô đẩy cửa bước vào, cười hì hì cất tiếng: "Tôi về rồi đây!"
Thẩm Dật Xuyên không đáp lại, khuôn mặt lạnh tanh ngồi bất động, chẳng biết là đang thưởng thức âm nhạc hay đang trầm tư suy nghĩ điều gì.
Diệp Khê bước tới, tắt nhạc đi.
Nắm lấy ống tay áo anh lay nhẹ hai cái.
Giọng điệu mềm mỏng dỗ dành.
"Ngày mai tôi sẽ về sớm."
Thẩm Dật Xuyên nhíu mày: "Ngày mai cô vẫn muốn ra ngoài sao?"
Diệp Khê: "Bạn thân tôi nằm viện một mình tội nghiệp lắm, tôi muốn đến chơi với cậu ấy."
Thẩm Dật Xuyên cảm thấy có lẽ anh phải sai người đi điều tra lai lịch cô bạn thân này của Diệp Khê mới được.
Người hầu dọn đồ ăn lên.
Diệp Khê rửa tay sạch sẽ, gỡ thịt cá cẩn thận rồi gắp vào bát.
"Thẩm tiên sinh, mau ăn cơm đi."
Thẩm Dật Xuyên được Diệp Khê nhét vào tay một chiếc thìa.
Ăn tối xong, Thẩm Dật Xuyên muốn xuống lầu đi dạo.
Diệp Khê cẩn thận đỡ anh xuống lầu.
Chợt nhớ ra điều gì, cô chạy tót về phòng lấy một chiếc áo khoác nam, khoác lên vai Thẩm Dật Xuyên.
Người đàn ông cao hơn cô rất nhiều, khiến cô phải nhón gót.
Cằm Thẩm Dật Xuyên thỉnh thoảng lại cọ sát vào đỉnh đầu Diệp Khê, hương thơm dìu dịu thoảng vào cánh mũi.
Hơi thở có chút gấp gáp của Diệp Khê phả nhẹ lên đường viền hàm dưới của anh.
Cảm giác hơi ngứa ngáy.
"Xong rồi."
Diệp Khê chủ động nắm lấy tay anh.
Toàn thân Thẩm Dật Xuyên khẽ chấn động, đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích.
Diệp Khê ngoái đầu nhìn: "Đi thôi anh."
Thẩm Dật Xuyên lúc này mới nhấc chân bước đi.
Trời đã vào cuối thu, buổi tối có gió se lạnh.
Cả hai người đều mặc áo khoác nên cũng không thấy lạnh lắm.
"Phía trước có bậc thang." Diệp Khê cất tiếng nhắc nhở.
Thẩm Dật Xuyên dè dặt thăm dò nhấc chân.
Suốt dọc đường, Diệp Khê đều chăm chú để mắt đến những chướng ngại vật dưới chân.
Màn đêm buông xuống, ánh đèn hiu hắt.
Hai người đi dạo quanh sân nửa tiếng rồi mới lên lầu tắm rửa.
Thẩm Dật Xuyên từ phòng tắm bước ra.
Diệp Khê thấy khuy áo ngủ của anh cài lệch, bèn bước tới đứng trước mặt anh.
"Anh đứng yên nhé, để tôi chỉnh lại cho."
Thẩm Dật Xuyên ngoan ngoãn đứng im.
Diệp Khê áp sát vào người anh, tháo khuy áo ngủ ra rồi cẩn thận cài lại cho ngay ngắn.
"Xong rồi."
Diệp Khê đỡ anh đến bên giường, rót một cốc nước đặt vào tay anh.
Mấy ngày nay, môi Thẩm Dật Xuyên không còn bị khô nứt nữa, đã trở nên căng mọng, hồng hào.
Diệp Khê nhìn chằm chằm vào bờ môi anh, ánh mắt trượt xuống, dừng lại ở yết hầu nhô cao rõ rệt.
Cùng với động tác uống nước, yết hầu không ngừng chuyển động lên xuống.
Gợi cảm chết người.
Cô suýt chút nữa không kìm được đưa tay chạm vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
