Tuổi tác cũng còn rất trẻ, nhỏ hơn Thẩm Dật Xuyên những bảy tuổi.
Lúc Thẩm Dật Xuyên học cấp hai, người ta mới cắp sách đi mẫu giáo.
Lâm Diệu thầm mắng thầm trong lòng.
Tuyệt đối không bao giờ thừa nhận bản thân mình đang ghen tị đâu nhé!
Diệp Khê thấy Lâm Diệu cười mỉm, trong lòng càng thêm ngại ngùng.
Thẩm Dật Xuyên lại ỷ mình không nhìn thấy, đổ mọi sự khó xử lên đầu cô.
Thẩm Dật Xuyên vươn cánh tay còn lại, mò mẫm trên bàn trà một lúc, cầm lấy một chiếc bìa hồ sơ đưa cho Diệp Khê.
"Giấy chứng nhận kết hôn của chúng ta, với cả chứng minh nhân dân làm lại của em đây."
Diệp Khê nhận lấy, rồi lại lén lút giật nhẹ bàn tay đang bị nắm chặt.
"Anh cứ giữ lấy tay em thế này, em làm sao mà xem được."
Thẩm Dật Xuyên lúc này mới luyến tiếc buông tay.
Diệp Khê mở túi hồ sơ ra, nhìn thấy hai cuốn sổ màu đỏ chót, liền lấy ra mở xem.
Thấy ảnh hai người chụp chung được dán cẩn thận bên trong, là bức ảnh chụp hôm ở lâu đài bên nước F, do quản gia Trần chụp giúp.
Ánh mắt của Thẩm Dật Xuyên dường như đang nhìn thẳng vào ống kính, nhưng lại như chẳng nhìn vào đâu, có chút trống rỗng, vô hồn.
Cô thì trông có vẻ khép nép, gượng gạo.
Quản gia Trần đã phải nhắc nhở cô mấy lần là hãy xích lại gần Thẩm Dật Xuyên hơn một chút, còn bảo hai người cười lên.
Cô chỉ đành kéo khóe miệng nhếch lên nụ cười cứng đờ.
Còn Thẩm Dật Xuyên thì vẫn giữ nguyên bộ dạng mặt than như mọi khi.
Có lẽ bản thân anh vốn chẳng biết cười là gì.
Dù sao thì cô cũng chưa từng thấy Thẩm Dật Xuyên cười bao giờ, cùng lắm cũng chỉ nhếch nhẹ khóe môi một cái, thế thì gọi gì là cười!
Nói chung, ảnh cưới của hai người nhìn chỗ nào cũng toát lên vẻ "bọn tôi không quen nhau".
Trên giấy còn đóng mộc đỏ chót.
Là thật.
Cô và Thẩm Dật Xuyên thật sự đã kết hôn.
Thẩm Dật Xuyên là chồng của cô.
Cô là vợ của Thẩm Dật Xuyên.
Cô cất một cuốn chứng nhận kết hôn vào lại túi hồ sơ rồi đưa cho Thẩm Dật Xuyên, lấy chứng minh nhân dân ra tự mình cất giữ.
Lâm Diệu nán lại một lúc rồi cũng rời đi.
Buổi trưa, Bạch Anh ghé qua.
Bà kéo Diệp Khê ngồi xuống.
Từ trong túi xách rút ra hai chiếc hộp đặt trước mặt cô.
Bạch Anh mở một trong hai chiếc hộp ra.
"Chiếc vòng ngọc lục bảo phỉ thúy này là mẹ đấu giá được từ năm ngoái, nước ngọc rất đẹp, da con trắng, đeo lên chắc chắn sẽ rất hợp."
Vừa nói, Bạch Anh vừa nhanh tay lồng chiếc vòng ngọc vào cổ tay Diệp Khê.
"Bác... Bác... Mẹ, đồ này quý giá quá ạ!"
Diệp Khê nín nhịn nửa ngày cuối cùng cũng đổi được xưng hô.
Diệp Khê đành phải nhận lấy.
Lì xì đổi xưng hô của hào môn đỉnh cấp cũng quá mức hào phóng rồi.
Bạch Anh lại tiếp tục mở chiếc hộp thứ hai ra.
Bên trong là một bộ trang sức kim cương lộng lẫy.
"Bộ này cũng là mẹ đấu giá được dạo trước, là kim cương hồng, rất hợp với con."
Diệp Khê bị độ chịu chơi làm cho choáng váng.
Bạch Anh vẫn chưa dừng lại ở đó, tiếp lời: "Mẹ đã nhờ luật sư làm thủ tục sang tên một căn biệt thự và một cửa hàng đứng tên mẹ cho con rồi, đến lúc đó con chỉ việc ký tên là xong."
"Con à, con đừng cảm thấy gánh nặng, đây là tiêu chuẩn bình thường nhà ta dành cho con dâu, con cứ yên tâm mà nhận."
Diệp Khê khẽ nuốt nước bọt: "Con cảm ơn mẹ ạ."
"Ừ, ngoan lắm."
Bạch Anh cười đến mức miệng không khép lại được.
Bộ dạng nhỏ nhắn đáng yêu của Diệp Khê khiến bà càng nhìn càng thấy ưng bụng.
"À phải rồi, giấy đăng ký kết hôn gửi đến chưa con?"
Diệp Khê kéo ngăn kéo lấy hai cuốn sổ đăng ký kết hôn đưa cho bà.
Bạch Anh xem qua một lượt.
Trong lòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Cất kỹ đi nhé." Bà đưa trả lại hai cuốn sổ.
Diệp Khê nhận lấy cất đi.
Người hầu cất tiếng gọi ăn trưa.
Diệp Khê sắp xếp gọn gàng mấy chiếc hộp, đứng dậy đỡ Thẩm Dật Xuyên đi vào phòng ăn.
Bạch Anh đi theo phía sau, chứng kiến cảnh này trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Ăn trưa xong.
Bạch Anh gọi riêng Diệp Khê ra ngoài, nắm chặt tay cô chân thành nói: "Tiểu Khê, mẹ cảm ơn con."
Diệp Khê gãi gãi tai tỏ vẻ ái ngại.
"Con cũng có làm gì đâu ạ."
Bạch Anh: "Con không biết thằng con trai lớn này của mẹ tính tình háo thắng nhường nào đâu. Lúc mới từ bệnh viện về, tính khí nó cáu bẳn lắm, không chịu cho ai giúp đỡ, không cho ai chạm vào người, kể cả mẹ và em trai nó cũng không được."
"Trời ơi, một ngày nó vấp ngã đụng tường không biết bao nhiêu lần, trên người không có chỗ nào lành lặn. Mẹ nhìn mà xót xa đứt ruột đứt gan, nhưng lại chẳng giúp được gì."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)