Dù sao thì cô cũng mới chân ướt chân ráo đến đây, có một số chuyện không tiện hỏi người nhà họ Cố. Thay vào đó, cô hoàn toàn có thể dò hỏi Tống Viện để nắm bắt tình hình. Tình hình buôn bán ở hợp tác xã cung tiêu Thành Nam khá ổn định, thường thì buổi sáng là lúc đông đúc nhất do có rất nhiều người đến xếp hàng tranh nhau mua vải mới về, chỉ khi gần trưa, lượng khách mới bắt đầu thưa thớt hẳn đi.
Tống Viện tận tình giới thiệu cho Tô Nhân về tình hình khu vực Thành Nam của thành phố Kinh. Từ mấy nhà máy quốc doanh lớn, hai ngôi trường danh tiếng, cho đến đủ loại khu nhà tập thể và chung cư cũ, cô ấy đều rành hết. Tô Nhân đặc biệt gặng hỏi Tống Viện về rạp chiếu phim ở khu này, khiến Tống Viện còn lầm tưởng cô muốn đi xem, thực chất Tô Nhân hoàn toàn chẳng có ý định đó.
“Thế người thân của cậu sống ở đâu vậy?” Tống Viện là một cô gái có tính cách thân thiện, rất dễ gần. Thấy Tô Nhân có vẻ ngoài xinh xắn, cô ấy liền nảy sinh thêm mấy phần thiện cảm. Cũng hết cách thôi, vì bản tính của cô ấy vốn thích những gì đẹp đẽ mà.
“Ở Quân khu Ba.”
“Quân khu á! Chà, quân nhân giỏi giang lắm đấy.”
Sau một hồi trò chuyện, nhân lúc Tống Viện được nghỉ trưa, hai người bèn cùng nhau đến nhà hàng quốc doanh. Tô Nhân dùng số tem phiếu lương thực mà Cố Thừa An đã dúi cho mình lúc rời đi, cộng thêm tám phân tiền để mua một bát mì nước chay. Tống Viện vì đã đi làm nên tiêu xài có phần hào phóng hơn, bát mì của cô ấy có thêm thịt băm, giá đắt hơn năm phân tiền so với phần của Tô Nhân.
Sợi mì ở nhà hàng quốc doanh trên thành phố được làm từ loại lương thực tinh, tỏa ra mùi lúa mì thơm phức. Từng sợi mì dai ngon hòa quyện cùng nước dùng được ninh từ xương ống xông lên mũi, khiến thực khách vô cùng thèm thuồng. Tô Nhân ăn từng miếng mì nhỏ, chợt nhớ đến việc ông nội khi còn sống cũng rất thích món này, những cảm xúc chua xót bỗng chốc dâng trào trong cõi lòng cô.
“Sau này cậu sẽ ở hẳn nhà người thân à?” Tống Viện tò mò hỏi thăm.
Tô Nhân khẽ lắc đầu, cố gắng kìm nén nỗi buồn bã xuống: "Chẳng bao lâu nữa mình sẽ rời đi thôi.”
Làm sao cô có thể mặt dày bám trụ ở nhà người ta mãi được cơ chứ.
“Mình hiểu rồi, cậu muốn đến đây để tìm đối tượng kết hôn đúng không?” Tống Viện từng chứng kiến không ít trường hợp tương tự. Người ở quê lên thành phố nương tựa họ hàng, sau đó tìm một đối tượng để lập gia đình là có thể chuyển hộ khẩu và sổ lương thực lên đây, rồi từ từ xoay xở tìm một công việc ổn định, cuộc sống về sau chắc chắn sẽ bước sang một trang mới.
“Cậu có muốn mình giới thiệu cho một người không?” Nhớ lại chuỗi ngày tháng gian khổ phải cấy lúa trồng trọt ở nông thôn, Tống Viện liên tục động viên Tô Nhân ở lại: "Cậu tuyệt đối đừng có quay về đó nữa nhé. Về quê làm ruộng mệt mỏi lắm, cứ ở lại thành phố cho sướng.”
Tô Nhân thực chất cũng có suy nghĩ như vậy, nhưng cô lại không hề muốn tùy tiện gả cho một người đàn ông nào đó. Còn về phương pháp cụ thể ra sao, hiện tại quả thực không tiện nói thẳng ra ngoài.
“Mình hiểu mà, cảm ơn cậu nhé.” Tống Viện quả thực đang thật tâm suy tính cho cô.
Nghĩ đến kỳ thi đại học sẽ được khôi phục vào cuối năm sau, Tô Nhân bèn nói bóng gió một câu: "Bây giờ cậu còn đọc sách không đấy?”
“Không đâu, ngày nào mình cũng bận rộn làm việc mà. Hơn nữa, đọc sách thì có ích lợi gì chứ? Tốt nghiệp cấp ba xong là mình bỏ luôn, dù sao thì cũng đâu có kỳ thi đại học nào đâu. Thực ra thì ngày trước thành tích học tập của mình cũng khá lắm, mình từng mơ mộng đến việc trở thành sinh viên đại học cơ đấy.”
“Biết đâu sau này lại có cơ hội thì sao, nếu có thời gian rảnh, cậu cứ đọc sách đi, trăm bề có lợi chứ chẳng hại gì đâu.”
Tô Nhân khéo léo đề cập vài câu, chẳng biết Tống Viện có để bụng hay không, sau đó hai người ăn xong bữa trưa liền nói lời tạm biệt. Buổi chiều, Tô Nhân dạo quanh nhà sách Tân Hoa gần đó để tìm xem có tài liệu ôn thi cấp ba nào không. Đáng tiếc là thời điểm này kỳ thi đại học đã bị hủy bỏ, thế nên những cuốn sách liên quan cũng ít ỏi đến mức đáng thương.
Cô dạo quanh một vòng, trong lòng đã nắm rõ tình hình, lúc bấy giờ mới ngẩng lên nhìn trời. Thấy bóng nắng đã ngả về tây, cô liền xuất phát quay trở lại nhà họ Cố.
Cố Thừa An canh đúng giờ để về nhà. Buổi chiều anh cùng Hàn Khánh Văn hì hục sửa đài radio, tháo tung chiếc đài ở nhà cậu bạn ra nghiên cứu mất nửa ngày trời. Đáng tiếc là vẫn chưa thể lắp ráp lại hoàn chỉnh, hai người đành ngậm ngùi bỏ cuộc.
Vừa bước vào phòng khách, Cố Thừa An đã nghe thấy tiếng ông cụ đang trò chuyện cùng Tô Nhân. Kẻ hỏi người đáp, khung cảnh diễn ra vô cùng hòa thuận êm ấm.
Cụ Cố cất giọng: “Hôm nay Thừa An đưa cháu đi dạo những đâu rồi?”
“Buổi chiều hai đứa đi xem phim à?” Cụ Cố gật gù, tiếp tục gặng hỏi.
“Vâng ạ, đây là lần đầu tiên cháu được bước chân vào rạp chiếu phim, cảm giác khác xa với xem phim ngoài trời. Phim hay lắm ông ạ, chiếu cảnh đánh bù nhìn Nhật Bản. Sau đó anh Thừa An đưa cháu về đại viện rồi mới đi tìm bạn của anh ấy ạ.” Tô Nhân rành mạch kể lại.
Cố Thừa An tựa lưng vào khung cửa, khoanh hai tay trước ngực. Nghe nữ đồng chí có vẻ ngoài im lìm ngoan ngoãn này đang thuận miệng nói hươu nói vượn mà mặt không biến sắc tim không đập mạnh, anh thầm nghĩ công phu của cô nàng đúng là chẳng thua kém gì mình. Chậc chậc, đúng là nhìn không thấu, lúc trước anh đã quá coi thường cô rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

