Ánh mắt sắc bén như chim ưng của cụ Cố phóng thẳng về phía Tô Nhân. Cô suýt nữa thì để lộ sơ hở, đành cố gắng tự trấn tĩnh tinh thần. Đột nhiên cô nghe thấy tiếng ông cụ vang lên.
“Ông nội, cháu đang ngoan ngoãn nghe lời, đâu dám làm phiền hai người trò chuyện chứ.”
“Tô Nhân nói có đúng sự thật không?”
Cố Thừa An đứng thẳng người, nghiêm trang giơ tay chào ông nội theo tác phong quân đội: "Đương nhiên là sự thật rồi ạ! Đồng chí Tô Nhân xuất thân vô cùng trong sạch, thoạt nhìn đã biết là người không biết nói dối rồi. Cho dù cháu có muốn lừa ông, thì cô ấy cũng chẳng chịu phối hợp đâu. Báo cáo lãnh đạo, hôm nay cháu đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao rồi ạ.”
Một câu "không biết nói dối" của anh suýt chút nữa đã khiến khuôn mặt Tô Nhân đỏ ửng lên.
“Hừ.” Ông cụ hừ lạnh một tiếng, nhưng trên mặt lại chẳng lộ ra vẻ giận dữ. Ông nhàn nhã đứng dậy, chậm rãi bước về phía nhà bếp.
Trong phòng khách lúc này chỉ còn lại hai người trẻ tuổi. Tô Nhân và Cố Thừa An ngồi đối diện nhau, cô chỉ cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt đang xoáy thẳng vào mình.
“Tôi phát hiện ra cô cũng giỏi bịa chuyện phết đấy.” Cố Thừa An ngả lưng tựa vào ghế sô pha. Dáng vẻ lười biếng bỡn cợt kia cứ như thể đây là lần đầu tiên anh quen biết Tô Nhân vậy.
Tô Nhân: “…”
Giữa tháng Tám, tiết trời càng lúc càng oi bức. Chỉ còn chưa tới nửa tháng nữa là phải đến Cục Quản lý Nhà đất làm việc nên Cố Thừa An tranh thủ thời gian ra ngoài dạo chơi.
Nhân lúc ông cụ không chú ý, anh cùng đám bạn đạp chiếc xe đạp hai tám xuất phát. Do Ngô Đạt tạm thời phải về nhà lấy tem lương nên cả nhóm bèn đứng đợi cậu ta ở cổng khu gia thuộc.
Chẳng bao lâu sau, từ đằng xa vang lên vài tiếng gọi lanh lảnh. Hà Tùng Bình nghe thấy âm thanh quen thuộc, biết ngay là em gái nhà mình tới.
Hà Tùng Linh lon ton chạy theo sau lưng Tân Mộng Kỳ và Tôn Nhược Y.
“Cố Thừa An, các cậu đi đâu chơi thế? Cho bọn này đi cùng với!”
Tân Mộng Kỳ vốn thích Cố Thừa An nên rất khoái bám đuôi anh. Đám thanh niên trong đại viện đều biết rõ chuyện này, từ lâu đã chẳng còn lấy làm lạ.
“Không rảnh, các cô muốn chơi thì tự đi mà chơi.” Cố Thừa An chống cặp chân dài xuống đất, mất kiên nhẫn nhìn về phía nhà họ Ngô.
“Cố Thừa An, sao anh lại như vậy chứ!” Tân Mộng Kỳ tức đến đỏ bừng cả mặt nhưng vẫn cố gắng thu liễm lại biểu cảm: "Chúng ta đều ở chung một đại viện, lớn lên từ nhỏ cùng nhau, chẳng lẽ không có chút tình nghĩa nào sao?”
“Cô đi tìm người khác mà nói chuyện tình nghĩa, đừng làm phiền tôi.” Cố Thừa An nghe giọng nói oang oang của Tân Mộng Kỳ thì càng thấy đau đầu hơn.
“Ngô Đạt, cậu đạp nhanh lên chút đi, chưa ăn cơm à…” Thấy người nọ đã tới gần, anh liền lớn tiếng chào hỏi đám bạn: "Đi thôi!”
“Ây da! Anh đèo bọn này đi với.” Tân Mộng Kỳ chạy bước nhỏ lên phía trước, định ngồi lên yên sau xe đạp của anh.
Thế nhưng Cố Thừa An lại chẳng chừa chút mặt mũi nào, dồn lực vào chân, nháy mắt đã đạp xe đi xa tít tắp.
“Chiếc xe đạp hai tám này của tôi không chở người đâu, cô đi tìm người khác đi.” Giọng nói trầm thấp của Cố Thừa An bị gió cuốn đi, vang vọng trong không trung.
Hồ Lập Bân đạp chiếc xe đạp hai tám, cợt nhả ghé sát lại gần: "Em gái Mộng Kỳ à, chiếc xe đạp hai tám của anh An quý giá lắm, trước nay không chở người đâu, hay là em ngồi xe tôi đi.”
“Anh nằm mơ đi!” Tân Mộng Kỳ hung hăng lườm anh ta một cái, tựa như đang nhìn thấy thứ gì đó dơ bẩn lắm, vẻ mặt tràn đầy thiếu kiên nhẫn.
“Bỏ đi, vậy tôi đi đây.” Hồ Lập Bân tự thấy mất mặt.
Tân Mộng Kỳ nhìn theo đám người ồn ào đạp xe rời đi, hất lên một trận bụi mù mà tức giận giậm chân. Cô ấy vẫn không tin, bản thân sống lại hai đời rồi mà lại thật sự không hạ gục được anh ư!
Một đám người đạp xe đạp hai tám ra ngoài chơi một vòng, sau đó ghé vào nhà hàng quốc doanh ăn tối. Cố Thừa An vốn là người vô cùng hào phóng, gọi món thôi mà đã tiêu hết tám đồng.
Hồ Lập Bân ăn uống no nê đến mức bụng căng tròn, bèn nhắc tới hoạt động giải trí mà mình thích nhất: "Anh An, khi nào thì chúng ta đi bắn súng đây?”
Cố Thừa An cũng ngứa ngáy tay chân: "Mấy hôm nữa rồi hẵng nói, dạo này ông nội tôi quản nghiêm lắm.”
“Được thôi. Ấy, anh An, toang rồi, có phải ông nội anh muốn giữ chân anh ở nhà để bồi dưỡng tình cảm với cô vợ nh… khụ khụ, với vị nữ đồng chí kia không thế?”
Cố Thừa An lười phản ứng lại hai người này, quay người bước đi, thế nhưng bên tai vẫn văng vẳng tiếng lải nhải của bọn họ.
“Đối tượng đính hôn từ nhỏ của anh lặn lội đường xa tới tận đây, chắc chắn là muốn hạ gục anh rồi!”
“Hay là anh cứ chấp nhận luôn đi.”
“Không được! Anh An, anh phải chống đỡ được viên đạn bọc đường đấy, đối mặt với sự theo đuổi của nữ đồng chí thì ngàn vạn lần phải kiên trì!”
“Không được đầu hàng đâu đấy!”
Cố Thừa An quay đầu quét mắt nhìn bọn họ một lượt, chỉ thấy cái đám ồn ào này chẳng lúc nào chịu ngồi yên: "Chó lợn thì sao mọc được ngà voi đúng không? Muốn ăn đòn à?”
“Đừng đừng đừng! Bọn tôi đi đây!” Đám bạn vội vàng giải tán như chim muông ùa bay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
