“Đồng chí Cố Thừa An, anh thấy vậy có được không?”
“Được.” Hiếm khi thấy người này lại biết điều như thế, tâm trạng Cố Thừa An lập tức trở nên khoan khoái vì rốt cuộc cũng gặp được một người hiểu chuyện: "Tuy nhiên cô đừng có đi lung tung rồi xảy ra chuyện đấy. Đến lúc đó ông cụ sẽ không tha cho tôi đâu.”
“Chắc chắn là không rồi, tôi chỉ ra bưu điện gửi bức thư cho người thân thôi.”
Cố Thừa An không phản đối mà cặn kẽ chỉ đường cho cô. Sau một thoáng suy nghĩ, anh dúi cho cô số tem phiếu lương thực cần dùng ở nhà hàng quốc doanh mà ông cụ đã đích thân căn dặn. Chợt nhớ tới hoàn cảnh thân thế của người này, anh lại tự móc tiền túi đưa thêm cho cô hai tệ. Anh nhét tất cả vào tay cô rồi quay lưng đi tìm Hàn Khánh Văn, hoàn toàn không để lại cho Tô Nhân bất kỳ cơ hội nào để từ chối.
Bố của Hàn Khánh Văn là chính đạo viên ở quân khu, thế nên hai người họ đã cùng nhau lớn lên từ thuở nhỏ. Anh ta lớn hơn Cố Thừa An hai tuổi và hiện đã tham gia công tác. Nhờ làm cán bộ tuyên truyền tại văn phòng nhà máy thực phẩm, công việc ngồi bàn giấy của anh ta nhàn hạ và sung túc hơn hẳn những công nhân dưới phân xưởng.
Hôm nay tuy không thấy ánh mặt trời buổi sớm, nhưng bầu không khí ngột ngạt nóng bức vẫn chẳng hề thuyên giảm. Hàn Khánh Văn vừa từ nhà bà ngoại về, đang nới lỏng chiếc cúc cổ trên cùng của bộ quân phục màu xanh lục thì chợt nhìn thấy Cố Thừa An đi tới.
“Tôi thấy tờ báo rồi.” Cố Thừa An sải bước dài, tướng mạo đi lại cứ như mang theo cả gió.
“Cậu xem ở đâu thế? Hôm nọ tôi mua được một tờ ở bưu điện Thành Đông, đang định bảo sẽ cho cậu xem thử. Kết quả là tôi lại sang nhà bà ngoại mấy ngày, thành ra chưa kịp đi tìm cậu.” Hàn Khánh Văn lên tiếng thắc mắc.
Số báo của Nhật báo Tỉnh kỳ đó đăng tải chính sách mới nhất về việc thanh niên trí thức hồi hương, khiến lượng tiêu thụ tăng vọt. Bọn họ chậm chân một chút, đi hỏi thăm khắp nơi mà vẫn chẳng mua được tờ nào. Những năm trước, con em các gia đình ở thành phố không có việc làm đều được sắp xếp lên núi xuống làng. Thấm thoắt đã mười năm trôi qua, trong đám thanh niên trí thức ấy, thử hỏi có ai lại không muốn quay về thành phố cơ chứ.
Những gia đình có khả năng xin việc hay bỏ tiền ra mua việc cho con cái đều đang ráo riết lo liệu. Do đó, tờ báo đăng tải chính sách mới nhất đương nhiên sẽ rơi vào tình trạng cung không đủ cầu.
“Người nhà tôi mua được tờ cuối cùng đấy.” Cố Thừa An vội vàng giải thích một câu: "Tôi xem rồi, chiều hướng trên đó e là sắp thay đổi thật.”
Hai mắt Hàn Khánh Văn sáng rực lên: "Cậu nói rõ xem nào?” Thực ra anh ta cũng đã đọc, nhưng lại chẳng nhìn ra được điểm gì khuất tất bên trong.
Cố Thừa An tựa lưng vào tường. Nhờ lợi thế chiều cao, anh hơi nghiêng đầu, hạ giọng nói thì thầm: "Người ta bắt đầu tuyên truyền về kỹ thuật cũng như lợi ích của việc chăn nuôi lợn quy mô lớn rồi.”
“Nuôi lợn thì làm sao cơ?” Hà Tùng Bình vừa bước đến gần nhà họ Hàn, đã bắt gặp hai cậu bạn đang lén lút thì thầm to nhỏ.
Anh ta ghé tai vào nghe lỏm một chút rồi bĩu môi. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này, chẳng lẽ hai người con trai xuất thân từ đại viện này lại tính chuyện đi nuôi lợn sao?
“Thừa An, cậu còn có cả sở thích này nữa à?”
Cố Thừa An búng một cái rõ kêu lên trán cậu bạn, bất đắc dĩ mỉm cười: "Cái đầu của cậu chán thật đấy…” Anh quay sang tiếp tục phân tích: "Tôi đoán chắc sau này nhà nước sẽ khuyến khích chăn nuôi tư nhân thôi. Mô hình lao động tập thể e là chẳng duy trì nổi hai năm nữa đâu.”
“Thật hay đùa thế? Sao cậu lại biết được mấy chuyện này?” Hà Tùng Bình đầy vẻ hoang mang vì trước nay chưa từng nghe nói tới. Quê ngoại của mẹ anh ta ở tận vùng nông thôn Đông Bắc, hiện giờ mọi người ở đó vẫn đang bán mặt cho đất bán lưng cho trời để kiếm công điểm kia kìa.
“Được rồi, cậu bớt nói hươu nói vượn đi.” Hàn Khánh Văn đưa tay bịt miệng bạn lại: "Cứ nghe theo lời Thừa An đi, tôi cũng có linh cảm là sắp có biến chuyển rồi, chuyện sớm muộn thôi.”
“Cứ chờ xem.” Cố Thừa An ngẩng đầu nhìn lên trời. Đám mây đen kịt lúc nãy còn che kín không gian, vậy mà giờ phút này lại bất ngờ nứt ra một khe hở, để lọt xuống một tia sáng vàng ruộm.
Không bao lâu sau khi rời khỏi khu gia thuộc quân khu, những tia nắng vàng nhạt đã bắt đầu hắt xuống. Ánh nắng rọi qua hàng lông mi đen nhánh như lông quạ của Tô Nhân, hắt xuống thành từng mảnh bóng mờ. Bầu trời vốn đang âm u xám xịt, nay bỗng chốc đổi thay diện mạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
