Năm xưa trong lúc Cố Khang Thành đang nghỉ phép về thăm người thân, ông đã tình cờ gặp gỡ giao dịch viên ngân hàng Tiền Tĩnh Phương trên phố. Trúng tiếng sét ái tình, ông liền lập tức tiến đến bắt chuyện làm quen, ra tay phải nói là cực kỳ nhanh, gọn, lẹ.
Cố Khang Thành đang ngồi bên cạnh tự dưng lại bị lôi vào cuộc đành cạn lời: "…"
"Bố, đang nói chuyện của Thừa An cơ mà, sao bố lại lôi cả chuyện của chúng con ra thế." Cố Khang Thành nay đã chẳng còn là chàng trai xốc nổi bồng bột như thuở nào.
Tiền Tĩnh Phương nghe thấy những lời này cũng cảm thấy có chút thiếu tự nhiên. Chuyện từ thời còn trẻ sao lại còn lôi ra nói lại, lại còn nói ngay trước mặt con cháu, thật là khiến người ta ngại ngùng.
"Ông không hiểu đâu, cháu đây là đang chuẩn bị tinh thần để phục vụ nhân dân, phải tu tâm dưỡng tính để chuẩn bị thật tốt!"
"Cháu lại bắt đầu nói hươu nói vượn rồi đấy? Cứ cái kiểu của cháu thì phục vụ được tốt đến mức nào chứ?"
"Ông Cố, không sao đâu ạ, cháu có thể tự mình…" Tô Nhân vốn cũng không muốn dây dưa việc tư quá nhiều với Cố Thừa An, cô vừa định lên tiếng nói giúp anh thì đã bị từ chối.
"Nhân Nhân, cháu đừng có bênh vực nó! Thằng nhóc này đúng là chỉ giỏi ngụy biện thôi."
"Bố, Thừa An đùa đấy ạ. Tất nhiên là thằng bé có thời gian rồi, ngày mai nhé, ngày mai cứ để Thừa An dẫn Nhân Nhân đi dạo một vòng, buổi trưa thì đến nhà hàng quốc doanh ăn cơm." Tiền Tĩnh Phương đứng ra hòa giải, bà liên tục nháy mắt ra hiệu cho con trai. Lúc này, Cố Thừa An mới miễn cưỡng đồng ý.
Sau khi trở về phòng và cất kỹ bản thảo, Tô Nhân đã tắm rửa sạch sẽ và dự định ngày mai sẽ ra ngoài đến bưu điện gửi bài. Thế nhưng khi nghĩ đến thái độ miễn cưỡng của Cố Thừa An, cô cũng có thể hiểu được. Việc đột nhiên bắt anh phải cưới một người hoàn toàn xa lạ, chắc chắn anh sẽ có ý kiến phản đối.
Hơn nữa, chẳng phải trong sách có viết là anh thích cô gái Tân Mộng Kỳ trong đại viện đó sao? Rốt cuộc là ông Cố không biết chuyện này hay là ông không đồng ý?
Mang theo vô vàn những câu hỏi chưa có lời giải đáp, Tô Nhân đã chìm vào một giấc ngủ ngon.
Đến nửa đêm, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, rả rích kéo dài mãi cho đến tận khi chân trời ló rạng tia sáng trắng mới chịu tạnh. Mùa hè sau cơn mưa tuy không còn cái nắng chói chang gay gắt, thế nhưng thời tiết vẫn vô cùng oi bức.
Sáng sớm, ông cụ Cố thức dậy uống sữa đậu nành ăn kèm bánh bao, sau đó liền đứng ra giám sát việc cháu trai dẫn Tô Nhân đi chơi.
"Mang theo tiền và tem phiếu rồi chứ, nhớ ăn uống cho ngon vào, muốn mua gì thì cứ mua."
"Cháu biết rồi."
Cố Thừa An khoác trên mình bộ quân phục màu xanh thẳng tắp, hai tay đút vào túi quần. Anh cao hơn Tô Nhân cả một cái đầu, vì để trốn tránh ánh mắt dò xét của ông nội, anh liền lập tức quay người bước đi.
"Đi thôi."
Hai người trẻ tuổi này tính ra mới chỉ chạm mặt nhau được vài lần, trong mấy ngày qua cơ bản là chẳng nói với nhau câu nào. Giờ đây lại bị ông cụ ép phải đi ăn cơm, xem phim cùng nhau, trong lòng Cố Thừa An vô cùng phiền não. Vừa bước ra khỏi cổng lớn, anh liền dừng bước, trong đầu không ngừng suy tính cách để cắt đuôi cái đuôi phiền phức này.
Bất kể người đó là ai, anh cũng quyết không thể chấp nhận cuộc hôn nhân do người lớn sắp đặt.
Nếu người này cũng giống như Tân Mộng Kỳ, mặt dày bám riết lấy anh không buông… vậy thì cũng không thể dùng cách cũ để đuổi cô đi được, dù sao thì vẫn còn ông cụ ở đó, phải cẩn thận kẻo cô ta lại mách lẻo.
Cố Thừa An quay người lại, cụp mắt nhìn Tô Nhân đang có chút kinh ngạc vì sự dừng lại đột ngột của mình. Vóc dáng cô không quá cao, ước chừng khoảng một mét sáu lăm, thế nhưng làn da lại trắng trẻo sạch sẽ. Trông cô vô cùng trầm tĩnh, đặc biệt là đôi mắt hoàn toàn không có lấy một chút ngạo mạn quen thuộc của những cô gái trong đại viện, nơi đó chỉ lưu đọng lại một sự tĩnh lặng như mặt hồ gợn sóng.
"Cô…"
"Đồng chí Cố Thừa An, tôi biết anh có việc bận, không sao đâu. Anh cứ đi làm việc của mình đi, không cần bận tâm đến tôi."
Thực ra Tô Nhân cũng có việc cần giải quyết, nếu Cố Thừa An ở đây thì bản thân cô lại thấy không tiện. Thế nên, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện với vẻ mặt vô cùng hiểu chuyện.
Mới giây trước anh còn chọc cho ông cụ tức đến mức thổi râu trợn mắt, thì ngay giây sau đã có thể dỗ dành khiến ông cụ cười tươi rói. Giờ bị ông cụ chỉ định một cuộc hôn nhân sắp đặt, bắt phải cưới một người xa lạ, anh mười vạn lần không cam lòng. Nếu là những người cùng trang lứa khác thì có lẽ đã chịu khuất phục, nhưng với anh thì chuyện đó tuyệt đối không thể nào xảy ra.
Dẫu vậy, nể mặt ông cụ, anh vẫn phải đưa Tô Nhân ra ngoài. Anh đang mải suy tính xem có nên ném cô cho cô em họ Cố Thừa Tuệ dẫn đi chơi hay không, chẳng ngờ Tô Nhân lại lên tiếng trước. Nghe khẩu khí ấy, dường như cô rất muốn anh mau chóng rời đi thì phải.
Cố Thừa An liếc nhìn Tô Nhân đang chăm chú quan sát mình sau khi dứt lời. Lúc này anh mới chú ý đến khuôn mặt trái xoan trắng trẻo của cô. Những sợi lông tơ nhạt màu, mọc san sát trên mặt cô hiển hiện rõ nét, chỉ có đôi môi đỏ mọng đang khẽ mấp máy. Giọng nói của cô nhẹ nhàng và trong trẻo hơn hẳn đám con gái trong đại viện, nghe thật giống tiếng chim non hót trên cành cây lúc anh đánh bài hôm qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)