Chu Tín bất đắc dĩ cười cười, vợ trước hắn qua đời vì khó sinh, hắn làm sao không khẩn trương lo lắng được đây. "Xin mượn lời tốt lành của công tử."
Chu Tín cười nói. Lý Minh Doãn cúi hạ thấp người: "Hầu gia phúc trạch thâm hậu, nhất định con cháu đầy đàn."
Hai người bèn nhìn nhau cười, Chu Tín dù sao cũng là nam nhân, không tiện nói chuyện sinh đẻ, mặc dù trước mắt đây là chuyện hắn quan tâm nhất, cho nên, nói sang chuyện khác.
"Ta có một người bạn ở ngoài thành có tòa biệt viện, thanh tịnh mà tao nhã, phong cảnh xung quanh hữu tình, là một nơi đáng tới, nếu Lý công tử cảm thấy hứng thú, ta sẽ nói với người bạn kia, Lý công tử có thể mang Lý phu nhân tới đó thanh tĩnh mấy ngày."
Dừng một chút Chu Tín bổ sung: "Bằng hữu kia của ta là người ngoại thế."
Lý Minh Doãn lập tức hiểu ý, Hầu gia đang nhắc nhở hắn, sau khi yết bảng tốt nhất nên tránh ra ngoài một chút, hơn nữa còn nói rõ bằng hữu kia là người ngoại thế, không liên quan đến phân tranh trong triều, Lý Minh Doãn liền nói: "Vậy thì đa tạ Hầu gia rồi."
Chu Tín mỉm cười gật đầu, thầm nghĩ, Lý phu nhân quả nhiên là vợ hiền, mà Lý công tử không chỉ là xuất chúng bình thường, là một người rất thông tuệ, cái lão Lý Thượng Thư càng già càng hồ đồ, tương lai Lý gia dựa cả vào Lý Minh Doãn rồi.
"Phương mama, thừa dịp cơn đau bụng đã qua, mau giúp phu nhân uống vài hớp súp." Lâm Lan phân phó.
"Dạ..." Phương mama vội vàng sai người bê súp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

