Về chuyện cha muốn cưới vợ bé, Lý Minh Doãn tỏ thái độ hoàn toàn lạnh nhạt, không ủng hộ cũng không phản đối, còn Lý Minh Tắc thì lại nhấp nhổm không yên. "Mẹ, sao mẹ lại chủ động cưới vợ bé cho cha? Thế này không phải mẹ tự phá hủy trường thành sao?"
Mặt Lý Minh Tắc chợt đỏ bừng, áy náy không dứt, nếu như hắn thi cử tốt thì mẹ không phải ủy khuất như vậy, đều là cái miệng hại cái thân, tự mình gian xảo, tự mình tham ăn, tiền đồ bị hủy hoại vì tham ăn...
Lý Minh Tắc ảo não tự tát cho mình một cái. Hàn Thu Nguyệt kinh hãi nói: "Con làm cái gì vậy?"
Lúc này Lý Minh Tắc vẫn không dám nói thật với mẹ, Nhược Nghiên đã khuyên hắn đừng nói, vì còn nể mặt nhạc phụ nên cha mẹ cùng lắm chỉ trách Nhược Nghiên mấy câu, sẽ không trách phạt nàng, nếu cha mẹ biết là hắn giở trò quỷ, sợ là đánh cho thừa sống thiếu chết, lời Lý Minh Tắc định nói ra miệng lại nuốt ngược lại:
"Cũng tại nhi tử bất hiếu, không thể thay mẹ phân ưu, lại còn để cho mẹ phải quan tâm."
Mấy câu này là phát ra từ tận đáy lòng, lộ sự chân tình, Hàn Thu Nguyệt vô cùng vui mừng: "Con biết mẹ đang khó xử thì hãy chăm đọc sách vào, chuyện bên cạnh con không phải quan tâm, đọc sách chính là hiếu thuận lớn nhất với mẹ rồi. Còn nữa, đối với cha con, con đừng lắm chuyện, nên học Minh Doãn một tí, suy nghĩ thế nào để làm cho cha con vui lòng."
"Vâng... " Lý Minh Tắc đáp lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

