Văn Sơn khỏe mạnh mở đường giúp hai người, Lý Minh Doãn đưa hai tay ra bảo vệ Lâm Lan phía trong lòng, công phu một phen bốn người mới chen vào được. Lâm Lan nhìn thấy một cái tên rồi tới tên Lý Minh Doãn đứng thứ hai trên bảng.
Nàng thầm hoan hô trong lòng, Lý Minh Doãn thật lợi hại. Nhìn sang vẻ mặt Lý Minh Doãn, vẫn vân đạm phong khinh như cũ, không chút gợn sóng, đôi mắt đen trong trẻo tĩnh lặng, Lâm Lan cười thầm, người này đúng là giỏi ngụy trang, có khi trong lòng đang vui sướng hớn hở lắm rồi.
"Minh Doãn, có người còn lợi hại hơn chàng này." Lâm Lan ra vẻ cảm khái nói.
Lý Minh Doãn cười nhạt một tiếng: "Có gì lạ đâu, thiên ngoại hữu nhân, nhân ngoại hữu thiên."*
(* Trời đất rộng lớn, người giỏi còn có người giỏi hơn.)
Vậy cũng được, dù sao đây cũng là cuộc thi tuyển chọn nhân tài cả nước, đệ nhất tài tử kinh thành có thể đứng thứ hai cũng là đáng tự hào rồi.
Đông Tử rất bất mãn nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hai người, thầm nói: "Người nào có tên trên bảng đã sướng ngất người rồi..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)