Người truyền tin đi, Hàn Thu Nguyệt tiếp tục mắng không nghỉ: "Tất cả các ngươi là đám vô dụng, ta giữ lại đám vô dụng các ngươi làm gì? Đợi trở về phủ, ta sẽ gọi cả đám tới, giao cho người môi giới..."
Xuân Hạnh cùng Thúy Chi cúi đầu mà đứng, sắc mặt sợ hãi, từ lúc tới trong trang, tâm tình phu nhân mỗi lúc một tệ, động chút là mắng chửi người, hôm nay Điền mama không dám tới, chỉ có hai nàng đáng thương nhất, không tránh khỏi cơn mưa chửi mắng này. Chín ngày bảy đêm, cuộc sống khó khăn nhất cũng đã trôi qua rồi.
Lý Minh Doãn ra khỏi trường thi, hít sâu một hơi, chín ngày bảy đêm này cũng không khủng bố giống như trong tưởng tượng cho lắm.
"Rầm", bên cạnh có một thí sinh ngất vật xuống đất khiến Lý Minh Doãn sợ hết hồn, lập tức có quan binh tới đem người kia đi. Lý Minh Doãn nhíu nhíu mày, nhìn đi nhìn lại những người xung quanh, ai nấy mặt mũi xanh xao, bước đi lảo đảo, đông lệch tây ngã, Lý Minh Doãn lắc lắc đầu, thật đáng thương, một cuộc dự thi, đi nửa cái mạng.
Đông Tử đang chen chúc trong đám người thì nhìn thấy thiếu gia, cao hứng reo lên: "Nhị thiếu gia đi ra rồi..." vừa nói vừa nhảy khỏi xe ngựa chạy tới.
"Nhị thiếu gia, người ra sớm thật." Đông Tử cười hì hì nói, nhận lấy cái hòm trên tay nhị thiếu gia, nhìn thần sắc nhị thiếu gia vẫn phong độ, khẳng định thiếu gia làm bài rất tốt.
Lý Minh Doãn nhìn thấy Đông Tử nhảy loi choi, tâm tình trở nên vui vẻ, sờ sờ đầu Đông Tử: "Tiểu tử ngươi khôi phục nhanh thật."
Đông Tử cười hắc hắc nói: "Nhị thiếu phu nhân nói, nếu tiểu nhân không mau chóng bình phục thì không thể tới đón nhị thiếu gia, cho nên tiểu nhân liều mạng khỏi bệnh thật nhanh đó."
Lý Minh Doãn ha ha cuời một tiếng: "Rất tốt rất tốt."
Tiện đà lại hỏi: "Trong nhà mấy ngày nay có bình an?"
Đông Tử cười giảo hoạt: "Tiểu nhân cả ngày nằm trong phòng dưỡng bệnh, chuyện bên ngoài không biết gì cả, hay là nhị thiếu gia về hỏi nhị thiếu phu nhân thì tốt hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
