Lý Kính Hiền tức giận trừng mắt nhìn con dâu lớn một cái, rất muốn hỏi một câu: "Cô chuẩn bị đồ dự thi kiểu gì thế hả? Sao có thể để trượng phu của mình đói đến mức bất tỉnh cơ chứ, tiền đồ coi như mất, thể diện cũng không còn gì."
Nhưng là nghĩ tới nhà thông gia là Ngự Sử đại nhân gần đây có lời ra tiếng vào, đành nuốt lời chất vấn trong miệng quay ngược lại vào bụng. Thôi thôi, gối thêu hoa là gối vô dụng nhưng dù gì cũng đã gối đầu rồi.
Ai biết Minh Tắc làm sao thành ra như vậy. Đinh Nhược Nghiên u oán liếc nhìn Minh Tắc đang bất tỉnh nhân sự, lại không nhịn được liếc trộm sang Minh Doãn đang sáng láng, thầm so sánh hai bên, nhất thời tròng mắt đỏ lên.
Lâm Lan nhìn đại tẩu đau lòng lão công, khuyên nhủ: "Đại tẩu chớ lo lắng, mấy ngày nữa đại ca sẽ khỏe thôi."
Đinh Nhược Nghiên bi ai không phải vì chuyện này, lại không thể nói ta vô cùng hâm mộ cô tốt số, chỉ sâu xa nói: "Bỏ lỡ cơ hội lần này, lại phải chờ thêm ba năm nữa."
Thật ra thời điểm Lâm Lan bắt mạch thì Minh Tắc đã tỉnh, dạ dày co quắp vì đói, tứ chi vô lực, cả người đổ mồ hôi, tuy nhiên đầu óc vẫn thanh tỉnh, nghe rõ giọng cha cùng vợ chồng Minh Doãn, nghĩ thôi đã mất hồn, nào dám mở mắt, tiếp tục giả vờ chết mặc dù bụng đang sôi réo, lòng thầm cầu khấn những người này cũng mau mau đi nhanh lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
