Mấy người Bạch Huệ ngồi xe đi đến hiệu thuốc Đức Nhân đường lớn nhất kinh thành, nhị thiếu phu nhân nói họ chờ ở đây.
Ngồi trên xe ngựa, Cẩm Tú thương tiếc thở dài: "Không nghĩ tới Xảo Nhu lại làm chuyện như vậy, nhưng có điểm ta nghĩ mãi không ra, tại sao nhị thiếu phu nhân biết hộp kia có nắp đậy thêm một đáy phía dưới, ta ôm hộp đó nhiều lần mà không có chú ý đến nha."
Ngọc Dung nói: "Đáy hộp đựng thức ăn là phên tre thưa, nếu không có tấm phên dày che bên trên, những con rắn kia sớm đã xổng hết rồi, cho nên nhất định là đợi mang hộp thức ăn tới thư phòng, gỡ tấm phên dày che bên trên, thả rắn độc ra ngoài, về sau nhị thiếu phu nhân tìm được nắp kia, so vào hộp thì vừa khít, đây chính là chứng cớ trọng yếu chứng minh tội lỗi của Xảo Nhu."
Cẩm Tú chợt hiểu ra, gật đầu: "Khó trách Xảo Nhu thấy nắp kia thì không còn cãi gì được."
Ngọc Dung đem những gì hôm nay nhị thiếu phu nhân nói ra tổng kết. "Cuối cùng cây rơm đè chết lạc đà..."
Cẩm Tú lẩm bẩm nhớ tới những lời này, rơm rạ cũng có thể đè chết Lạc Đà? Thuyết pháp này thật cổ quái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)