Ngân Liễu vẫn chăm chú nhìn chằm chằm cử động trên xe ngựa, thấy thiếu phu nhân hình như định lui ra ngoài, lại bị một lực mạnh lôi trở lại, trong lòng không khỏi giật thót, thầm nghĩ không ổn, vội vã thấp giọng: "Văn Sơn, ngươi ở đây trông chừng, nếu bọn họ dám làm chuyện gì bất lợi với thiếu phu nhân thì hãy xông lên cứu thiếu phu nhân, ta quay về báo cho Kiều phu nhân."
Văn Sơn vội kéo nàng lại, nhỏ giọng nói: "Đừng đi, trong xe là thiếu gia."
Bất ngờ? Lâm Lan thật muốn đập vào đầu hắn một phát: "Bất ngờ cái đầu anh ấy, anh thấy tôi có vui mừng hớn hở không?"
Qua Văn Sơn, Lý Minh Doãn đã biết những ngày tháng qua với nàng không dễ dàng gì, áp lực chữa bệnh cho Hầu gia phu nhân rất lớn, hắn thật tâm cảm kích nàng, tại thời điểm khó khăn nhất Lâm Lan đã không rời bỏ hắn đi, bất quá chỗ này không phải chỗ nói chuyện, phu xe là người thân cận của phụ thân.
Giọng Lý Minh Doãn trở nên sủng nịch: "Được rồi được rồi, phu nhân, là vi phu không phải, vi phu nhận phạt đã được chưa?"
Lâm Lan nghe hắn mở miệng một tiếng vi phu, hai tiếng vi phu không khỏi nổi da gà toàn thân, đang tính châm chọc lại hắn mấy câu thì Lý Minh Doãn đã nhanh tay bịt miệng nàng lại, khẽ lắc đầu với nàng, thần sắc hiện rõ sự xin lỗi khiến Lâm Lan có phần nguôi giận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



