Rốt cuộc Lý Minh Doãn cũng ra khỏi Chuế Vân Hiên sau gần một tháng giam lỏng. Mới vừa rồi, phụ thân đến Chuế Vân Hiên, thần sắc mệt mỏi, phảng phất như già đi mấy tuổi, bất đắc dĩ nói:
"Thôi thôi, nói gì thì nói con cũng là con của cha, cha không nhẫn tâm nhìn con khổ sở như vậy, chuyện hôn sự với Ngụy gia cha đã mặt mo cự tuyệt, con... mang Lâm Lan về nhà đi."
Đông Tử chạy nhanh tới, hưng phấn nói: "Thiếu gia, tiểu nhân tưởng bọn họ đùa cợt tiểu nhân, không nghĩ thiếu gia đi ra thật."
Lý Minh Doãn khẽ mỉm cười: "Lần này ngươi trải qua thế nào?"
"Trói tiểu nhân ba ngày, sau đó giam tiểu nhân ở chỗ lạnh lẽo u tối." Đông Tử nói.
Lý Minh Doãn cười cười: "Đi thôi, trở về chúng ta đi Lạc Hà Trai."
"A." Đông Tử khoan khoái lên tiếng.
Trong phòng Lạc Hà, đại nha hoàn Bạch Huệ chỉ chỉ trên giá sách: "Cẩm Tú, lau chỗ này lại đi, để thiếu gia thấy có bụi lại khiến thiếu gia mất hứng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

