Bên Lý Minh Doãn đang giằng co, bất phân thắng bại, bên Lâm Lan lại đang có tiến triển rất lớn. Dưới sự điều trị tỉ mỉ của nàng, hơn nửa tháng, bệnh của Kiều Vân Tịch đã có chuyển biến tốt đẹp, Lâm Lan không ngừng khuyên nhủ nàng, cho nàng những hi vọng tươi sáng, tâm tình Kiều Vân Tịch từ trong u tối dần dần sáng lạn.
Trên dưới Hầu phủ lúc đầu còn hoài nghi Lâm Lan, hiện tại không thể không bội phục y thuật của nàng, xem ra ở dân gian cũng có cao nhân.
"Lâm Lan, ta trò chuyện với đứa nhỏ, nó có thể nghe thấy thật sao?" Kiều Vân Tịch nhìn Lâm Lan ngạc nhiên.
Kiều Vân Tịch vội vàng gật đầu, sau đó nói: "Nhất định rồi, ta sẽ không bao giờ nghĩ đến những chuyện phiền lòng nữa."
"Nghĩ như vậy là được rồi." Lâm Lan cười nó, thật ra thì dụ dỗ Kiều Vân Tịch rất đơn giản, nàng ta coi trọng sinh mạng của đứa nhỏ hơn cả mạng sống bản thân, chỉ cần có lợi cho đứa nhỏ thì sẽ ngay lập tức nghe theo.
Phương Hủy vẫn theo thực đơn Lâm Lan đưa hằng ngày để chuẩn bị cơm nước, hôm nay không nhịn được hỏi tới: "Lý phu nhân, thực đơn này, rau dưa trái cây khá nhiều, món mặn lại hơi ít, có thể..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

