Biết Lâm Lan đã được vào cửa Lý gia mẹ con Kiều Vân Tịch cũng rất cao hứng, đồng thời cũng lại không nỡ để Lâm Lan rời đi. Lâm Lan an ủi Kiều Vân Tịch, dù sao cũng trong kinh thành, nàng sẽ thường xuyên sang đây thăm hai người, nếu có việc gì gấp, chỉ cần phái người truyền tới một tiếng, chưa tới nửa canh giờ là có thể chạy tới. Sáng ngày thứ ba, Lý Minh Doãn đúng hẹn tới. Kiều Vân Tịch không tiện ra tiễn liền để mẫu thân đưa tiễn Lâm Lan, lại chuẩn bị một lễ rất hậu khiến Lâm Lan ngại ngùng.
Kiều phu nhân cố ý nói với Lâm Lan trước mặt Lý Minh Doãn: "Nếu người bên kia dám khi dễ phu nhân, phu nhân chỉ cần phái người truyền tới đây một tiếng." L
âm Lan biết Kiều phu nhân cố ý nói cho Lý Minh Doãn nghe, trong bụng cảm kích. Ra vẻ vui vẻ nói: "Đa tạ Kiều phu nhân, Kiều phu nhân yên tâm, ta không phải là người dễ bị khi dễ, ai dám khi dễ ta, ta sẽ cho biết."
Vừa nói Lâm Lan cố ý liếc Lý Minh Doãn một cái, như thể lời này là nói cho hắn nghe. Lý Minh Doãn ngượng ngùng cười khổ: "Kiều phu nhân thấy đó, nàng hung hãn như vậy, ai dám khi dễ nàng chứ."
Kiều phu nhân sớm nhìn ra Lý Minh Doãn là một chính nhân quân tử khi còn ở trên thuyền, bà nói những lời này là có ý nhắc nhở Lý Minh Doãn phải bảo vệ Lâm Lan cho tốt, đừng để nàng bị người khác bắt nạt, bây giờ nhìn bọn họ hai người một xướng một họa, Kiều phu nhân cười nói: "Tóm lại phải thường xuyên qua đây đấy."
Lâm Lan gật đầu đáp ứng, từ biệt Kiều phu nhân, vịn tay Lý Minh Doãn lên xe ngựa. Đám người Chu mama cũng cao hứng lên xe ngựa phía sau, Văn Sơn cùng Đông Tử vừa nói vừa cười đi theo sau xe ngựa. Lâm Lan cẩn thận phát hiện, hôm nay đánh xe không phải Lão Mạc, nhỏ giọng hỏi:
"Cha anh cùng mụ..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



