"Phu nhân tri phủ bị bệnh đã lâu không khỏi, danh y nào có thể chữa khỏi cho phu nhân tri phủ, thưởng năm mươi lượng..." một vị quan sai đứng bên cạnh bố cáo lớn tiếng tuyên đọc.
Mọi người nghị luận ầm ĩ, phần lớn là bị số tiền năm mươi lượng hoàng kim làm cho rúng động. "Mấy ngày trước đây mới cáo là mười lượng, giờ đã thành năm mươi lượng rồi đấy..."
"Có phải tình hình của phu nhân tri phủ chuyển biến xấu nên tri phủ đại nhân nóng nảy..."
"Haiz, đáng tiếc chúng ta không am hiểu y thuật, nếu không cũng đi thử vận may, năm mươi lượng hoàng kim, cả đời không cần phải lao động rồi..."
Lâm Lan nhanh chóng tính toán, năm mươi lượng hoàng kim là năm trăm lượng bạc, thật đúng là số tiền khổng lồ, bất quá không có tiền thưởng hậu thế này nàng cũng muốn đi một chuyến, liền chen đến phía trước hỏi vị quan sai: "Đại nhân, nếu y thuật không tốt có dùng roi đánh không?"
Lâm Lan cười nói: "Dù sao cũng không bị dùng roi đánh, chi bằng đi xem rồi hãy nói, đại phu thành Tô Châu không tốt, không có nghĩa là ta không xem được bệnh."
Vị quan sai kia nhìn thấy Lâm Lan còn trẻ tuổi cũng có vẻ coi thường, lúc này nghe thấy khẩu khí của nàng, thầm nghĩ: bố cáo dán đã hai tháng, tháng trước còn có người dám tới giật bố cáo xuống, tháng sau này, không một ai dám động vào, vất vả mới tìm được một người, thôi thì thà có còn hơn không, ai bảo là nữ đại phu trẻ tuổi không được nhận đâu.
"Mời cô nương đi theo ta." Quan sai vội vã làm động tác mời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)