"Phu nhân... phu nhân..." một nam tử trung niên cao gầy nhanh chân bước tới, vẻ mặt kích động.
Tần mama khóc ròng nói: "Lão gia, không biết ả lừa đảo kia ở đâu tới nói năng bừa bãi khiến phu nhân tức khí hộc máu."
Tri phủ đại nhân nhìn phu nhân mình hộc máu không ngừng, mặt trắng bệch, nhất thời giận dữ, quay đầu lại căm tức nhìn Lâm Lan, lạnh lùng nói: "Một kẻ lừa gạt ư, bắt lại cho ta, nếu phu nhân có chuyện gì, ta sẽ đem ngươi băm vằm."
Lâm Lan cười nhạt một tiếng: "Lão gia, ngài đừng có giả bộ, phu nhân chết chẳng phải hợp tâm ý ông sao? Chẳng phải phu nhân không sinh được tiểu thiếu gia sao."
Lão gia vội vàng an ủi phu nhân: "Phu nhân, chớ nghe cô ta nói bậy, bệnh của nàng nhất định sẽ khỏi, vi phu dù phải tìm hết danh y trong thiên hạ cũng sẽ cố gắng để trị lành bệnh cho nàng." Gia đinh nghe ầm ĩ chạy tới muốn đem Lâm Lan ném đi.
Lâm Lan vội vàng năn nỉ: "Các vị đại ca chờ chút, xong ngay đây."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)