Lý Minh Doãn cùng Lâm Lan mỗi người một việc, không đoái hoài gì đến nhau. Như vậy cũng tốt, không phải giúp hắn ghi chép nữa nên Lâm Lan thầm cảm thấy may mắn, khoái trá hát điệu dân ca nàng vừa sáng tác.
Lý Minh Doãn chỉ biết ôm đầu thầm oán: Rõ là một người vô tâm vô tính.
Ngân Liễu tới bẩm: "Mama bên Kiều gia tới ạ."
Lâm Lan vội vàng nói: "Ta đi ra xem."
"Đa tạ Lý phu nhân, nếu không gặp được Bồ tát sống như ngài thì phu nhân nhà ta buồn đến chết mất."
"Phương mama đừng khách khí, chỉ là việc nhỏ thôi mà, chút nữa ta sẽ sang thăm tiểu công tử."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
