Hai khắc sau*, Lý Minh Doãn ngồi bên mép giường trấn an Lâm Lan đang ấm ức: "Ta nói nàng cứ bình tĩnh, dè dặt với hai bên, dù gì lời cần nói về Lưu di nương cũng đã nói rồi."
(* Một khắc = 15p)
Lâm Lan lầu bầu nói: "Nhưng ta đã đáp ứng với Lưu di nương, hiện tại lại nuốt lời." "Điều này sao có thể trách nàng? Nghĩ nhiều như vậy làm gì?"
Lý Minh Doãn đứng dậy lấy một cuốn sách lật xem Ngân Liễu đưa túi sưởi cho nhị thiếu phu nhân, cười nói: "Nhị thiếu phu nhân nhiều ngày chưa xem bệnh cho ai, ngứa tay rồi."
Lâm Lan lườm nàng một cái: "Chỉ có em hiểu tâm tư của ta."
Lý Minh Doãn ha ha cười một tiếng: "Đợi cửa hàng khai trương thì nàng tha hồ bận rộn."
"Có gì mà bận rộn, tạp vụ có lão Ngô trông coi, nhị sư huynh ngồi xem bệnh kê đơn, ngũ sư huynh chịu trách nhiệm dược liệu, ta chịu trách nhiệm chế biến Bảo Ninh Hoàn.v.v.v, thỉnh thoảng đi dạo một chút, miễn cưỡng xem như chưởng quầy." Nói đến tiệm thuốc, tâm tình Lâm Lan liền chuyển biến tốt đẹp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)