Lý Minh Doãn cầm tay Lâm Lan, nhìn nàng khẽ mỉm cười, khóe môi cong lên xinh đẹp, thanh âm ôn nhu nhu nước sương sớm mai, đi thẳng vào trái tim hắn, ở trước mặt nàng, mọi thứ vĩnh viễn đơn giản mà trong suốt.
Hắn nói: "Lan Nhi, ta sớm đã nói, nàng là nữ chủ nhân nơi đây, người nơi hay cùng mọi chuyện nàng đều có thể quyết định, huống chi, nàng đã làm rất tốt, ta không thể ép nàng phải làm tốt hơn nữa."
Lâm Lan trừng mắt nhìn hắn: "Chàng thật là đáng ghét."
"Nàng cầm châm làm gì?" Lý Minh Doãn tò mò nhìn nàng.
Lâm Lan nói: "Lưu di nương nói thân thể có chút khó chịu, nhờ ta qua nhìn giúp một chút, ta đáp ứng cô ta buổi tối thỉnh an xong sẽ sang đó."
"Cô ta tin tưởng nàng à." Lý Minh Doãn cười nhẹ lắc đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
