Thấy trong đôi mắt gương mặt ôn nhuận như ngọc hiện lên một tia kinh ngạc, Lâm Lan biết hắn đã nhận ra nàng, lại càng chột dạ, khóe môi giật giật, cười cứng ngắc, quả nhiên là lúng túng vạn phần. May mắn là ánh mắt của hắn chỉ lướt qua mặt nàng một chút rồi rời đi, chắp tay thi lễ, Lý Minh Doãn cũng rút tay về trả thi lễ. Hai bên yên lặng không tiếng động, Hoa Văn Bách khẽ nghiêng người, ý bảo bọn họ đi trước, Lý Minh Doãn khẽ gật đầu, vịn vai Lâm Lan vượt qua.
Đi được độ mười bước, nghe người hầu phía sau nói nhỏ: "Hoa đại phu, đi bên này."
Hoa Văn Bách thu hồi ánh mắt, xoay người đạp tuyết đi về phía trước, hắn ngưỡng mộ danh vị nhị thiếu phu nhân Lý gia đã lâu, ngày đó nói chuyện với Lâm Phong, cảm thấy Lâm Phong học thức phong phú, phản ứng nhạy bén, nghĩ bụng, người bên cạnh nhị thiếu phu nhân Lý gia lợi hại như thế, hẳn nhị thiếu phu nhân Lý gia lại càng cao thâm, không nghĩ tới Lâm Phong chính là nhị thiếu phu nhân Lý gia.
Sau vài giây kinh ngạc, hồi tưởng lại vẻ mặt lúng túng vừa rồi của nhị thiếu phu nhân, trong lòng có chút hối hận, nếu như vừa rồi không nhìn thẳng mặt có lẽ sau này còn có cơ hội trò chuyện, hôm nay hai bên đối diện, sợ là khó gặp lại. Lâm Lan dùng dư quang nhìn Minh Doãn, hắn cũng đang nhìn nàng, đôi mắt u ám trống rỗng mang theo một loại đạm mạc xa cách, Lâm Lan không khỏi căng thẳng trong lòng, chợt nhớ tới hôm đó cùng Hoa Văn Bách nói chuyện quên cả thời gian, lại không về nói lại với hắn, mà hắn quan tâm chuyện của nàng, khẳng định sẽ đi hỏi Văn Sơn...
"Không nghĩ tới phụ thân mời danh y tới xem bệnh cho Lưu di nương, có thể thấy được phụ thân đối với Lưu di nương sủng ái vô cùng." Lâm Lan cố gắng tìm chuyện nói.
"Nàng biết hắn?" Hắn nhàn nhạt hỏi, bàn tay ôm ngang hông Lâm Lan thu về, chắp ở phía sau lưng.
"Nhận ra được. Có một lần chàng theo ta đi làm thầy lang đi đường, sau đó thiếu chút nữa bị cấp trên chàng bắt được, chàng sống chết không chịu đi theo ta nữa, một mình ngồi uống trà, lúc ta tiếp tục hành nghề thì gặp hắn, coi như là từng gặp mặt một lần, hôm đó hẹn ở nhà hàng với bên cung cấp dược liệu, hắn cũng tới, bởi vì hôm đó ta giả dạng nam tử, hắn nhận ra ta, cho là ta làm việc cho Lý gia, liền hẹn ta uống trà, ta nghe nói hắn chính là thiếu gia Đức Nhân đường nổi danh nên nổi tâm tư muốn dò la A Giao nhà hắn, sau đó ngồi uống trà với nhau hơi lâu, hôm nay sợ là bị hắn nhận ra, đúng là không hay chút nào."
Lâm Lan đem chân tướng sự việc hai người quen biết nhau giải thích một lượt, hi vọng Lý Minh Doãn không hiểu lầm. Hắn mặc nhiên một lúc lâu, trong ngách nhỏ yên tĩnh, chỉ có tiếng giày vải đạp trên tuyết, xột xoạt, xột xoạt...
Càng vào sâu trong ngách càng tĩnh mịch, đêm tuyết vắng lặng. Lâm Lan thật lâu không nghe hắn trò chuyện, trong lòng bất an, lại vừa lo lắng vừa có chút tức giận, nàng đã giải thích rất rõ ràng rồi, hắn còn không tin sao?
Chuyện hắn và Bạch Huệ, hắn chẳng bao giờ giải thích với nàng, mỗi lần đều nói nàng muốn thế nào thì thế đó, nghe thật giống như hắn cùng Bạch Huệ thực sự không có gì, nhưng trong lòng nàng thực sự không thoải mái, chuyện này nàng còn chưa tính toán với hắn đâu.
Bỗng nhiên, hắn dừng bước, quay đầu nhìn nàng, ánh mắt đầy phức tạp, nói: "Sau này không nên giả nam nữa."
Mặc dù hắn biết Lâm Lan cùng Hoa Văn Bách kia không có gì, nhưng vừa rồi ánh mắt Hoa Văn Bách nhìn Lâm Lan làm hắn khó chịu, thân là nam nhân, hắn biết rõ trong ánh mắt kia nhắn nhủ tin tức gì, có kinh ngạc, cũng có tiếc nuối, Hoa Văn Bách tiếc nuối cái gì? Không phải là hắn muốn lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, mà là Hoa Văn Bách đối với Lâm Lan nhất định có chút ít tâm tư.
Lâm Lan ngây ngốc, đang muốn đáp lại thì thấy phía trước một đạo hắc ảnh chợt lóe lên, nàng quát lớn: "Là người nào lén lén lút lút ở đây?"
Lý Minh Doãn nhìn một chút trên mặt đất, nói với Lâm Lan: "Nhất định có người không yên lòng đối với Lưu di nương, nhưng là phụ thân vẫn còn đang ở đây."
Trong lòng hai người biết rõ, nhất định là mụ phù thủy cho người đến dò la tin tức.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
