Lão thái thái nhàn nhạt liếc nhìn, nói: "Ngày thường xã giao uống vài chén nhỏ không ảnh hưởng toàn cục, có điều chớ uống quá nhiều, người toàn mùi rượu là điều bất nhã, chúng ta là nữ nhân không thể so bì được với trượng phu, cô đã biết sai, bà nội cũng không truy cứu, sau này không thể tái phạm."
"Cháu dâu nhớ kỹ." Lâm Lan khiêm nhường nói, lão thái thái dạy dỗ thẳng thắn đúng trọng tâm, có ít người có tửu lượng tốt, người ta gọi là tiên tửu, văn nhân nhà thơ uống rượu làm thơ, đó gọi là tiêu sái, tráng sĩ hiệp khách chén lớn uống mạnh, được gọi là hào sảng, nữ nhân ngàn chén không say, chỉ sợ chỉ có thể bị gắn danh là nữ tửu quỷ, cho nên, các sư huynh trước kia thường giễu nàng là tửu quỷ đầu thai, làm cho nàng rất căm tức, cho nên, bình thường nàng không uống rượu.
Bên ngoài vang lên giọng Chúc mama: "Nhị phu nhân, đại phu nhân, đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân tới thỉnh an..."
Lão thái thái chậm rãi cất lời: "Đứng lên đi."
Lúc này Lâm Lan mới đứng dậy, đứng ở bên cạnh lão thái thái.
Đại phu nhân Du Thị cũng cười nói: "Ta cũng ngủ không quen, sáng sớm hơi bị rát họng."
Minh Tắc nói: "Bà nội cũng bá mẫu chưa quen, ngủ vài ngày là sẽ quen thôi ạ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

