Trời còn chưa sáng, Lý Minh Doãn nghe thấy tiếng đi tất sột soạt bên tai, mở mắt ra thấy Lâm Lan đã dậy.
"Không đâu, giấc ngủ của người già vốn không sâu, hơn nữa lại vừa tới một chỗ ở mới, sẽ không thích ứng được ngay, khẳng định đã dậy rồi. Chúng ta đi sớm một chút, tỏ ra có thành ý." Lâm Lan ngồi ở trước bàn trang điểm, cởi bỏ đuôi sam.
Lý Minh Doãn nhìn nàng dùng lược gỗ nhẹ nhàng đưa trên mái tóc, có mấy sợi tóc khẽ vờn trên mấy ngón tay thanh mảnh của nàng.
"Như vậy chẳng phải sau này sẽ dậy sớm mãi sao?" Lý Minh Doãn chậm rãi mặc quần áo vào.
"Điểm này thì không còn biện pháp nào khác, ai kêu bà là bà nội chàng chứ?"
"Là bà nội của ta và nàng." Lý Minh Doãn sửa lại lời nàng.
Lâm Lan hé miệng cười một tiếng: "Vâng, bà nội chúng ta, ta đã nghĩ, hiện tại, chúng ta không đoán ra tâm tư của bà, biện pháp duy nhất chính là nghiêm túc giữ đúng quy củ, tuân thủ không được sai sót điểm nào, không thể tạo ra lý do để bà có chỗ khiển trách."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

